Giới thiệu HỒ THỤY MỸ HẠNH   
   caonguyen@1515
 
  • Hồ Thuỵ Mỹ Hạnh sinh ngày 16/7/1957 tại tỉnh Tuyên Đức cũ (Lâm Đồng).
  • Hiện nay sinh sống tại Đơn Dương, Tỉnh Lâm Đồng, Việt Nam.
  • Chị là hội viên Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Lâm Đồng. 
  • Bắt đầu có thơ đăng báo từ năm 1972.
  • Chị còn có bút hiệu Đơn Phương Thạch Thảo. 
  • Đã có 49 bài thơ được các nhạc sĩ phổ nhạc
  • và có thơ đăng trong 19 tập thơ tuyển. 

  Những tác phẩm đã xuất bản: 
  •  Mảnh trăng mồ côi (thơ, 1999) 
  •  Tâm khúc (thơ, 1999) 
  •  Trăng 30 (thơ, 2002) 
  •  Mưa trên sông (thơ, 2005)
   
 Hiện nay Chị vẫn sinh hoạt rất nhiều trên các diễn đàn Văn Học Nghệ Thuật, những truyện ngắn và thơ của Chị đã đi  vào tâm hồn độc giả như tâm sự của chính mình.
 
 Văn từ, đơn giản, mộc mạc nhưng luôn toát ra sức quyến rũ và thu hút người đọc, đọc, đọc và tìm đọc nhiều hơn nữa  thơ và truyện của Hồ Thụy Mỹ Hạnh. 
 
 Thơ của Chị đã là cảm hứng cho rất nhiều nhạc sĩ phổ nhạc từ những lời tâm tình nhẹ nhành nhưng ghi đậm tình cảm  chân thực và cuộc sống. 
 
 Thơ là cả bầu trời và nhạc là tiếng lòng thổn thức.Bây giờ mời quý Anh Chị cùng đọc những sáng tác của nhà văn, nhà  thơ Hồ Thụy Mỹ Hạnh và lắng đọng tâm hồn cùng những nhạc phẩm được phổ từ thơ chủa Chị
 
     caonguyen@1515
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
  
Đà Lạt tình yêu ơi
Thơ Hồ Thụy Mỹ Hạnh.
Nhạc Trần Hữu Bích.
Ca sĩ Đức Tuấn
 
Xem thêm        
H.T. MỸ HẠNH

                           luận bàn và đọc 
nguyen phuc, nguyen quang huy
  
Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay
Tóc em, anh sẽ gọi là mây
Ngày sau, hai đứa mình xa cách
Anh vẫn được nhìn mây trắng bay
 
Lời thơ hiền quá, tội nghiệp quá. Chỉ cần câm lấy đôi bàn tay thôi, và tóc em được gọi là mây.
Rồi nếu lỡ chia ly, chắc là biệt ly rồi, thì anh vẫn thấy em. 
Vì mây đang ở trên trời đó thôi, nhớ em, anh nhìn lên trời xanh, mây vẫn che kín bầu trời. Phủ lấy đời anh, che lấy hồn anh. Vậy thì còn gì để vui em hả. 

Xem thêm          
   Thơ:
 
 
 
Từ em xõa tóc sang ngang 
Hàng cây nghiêng nón rộn ràng tiễn nhau. 
Em mang mùa hạ qua cầu 
Ta như khách lạ tìm đâu bóng mình 

      Bên đời nắng có lung linh 
      Để em giấu kín chút tình phôi pha 
      Còn thương góc phố quê nhà 
      Vàng em áo hạ, buồn ta mưa về.
                                                                    Hư Vô
Em qua bóng đổ hiên ngoài 
Đàn chim sáo nhỏ vụt bay cuối ngàn 
Giật mình hạ rớt thênh thang 
Nở trên nhánh tóc em vàng cánh hoa. 

   Nắng trong veo, thấu lụa là 
   Áo em mỏng quá lòng ta gập ghềnh 
   Dù là một thoáng lênh đênh 
   Đã nghe mùa hạ chảy trên phím đàn.