Dư  Âm 
Hồ Thụy  Mỹ Hạnh
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Tôi mở rộng cánh cửa, ánh nắng yếu ớt của một buổi chiều sắp tàn hắt qua thềm, người thanh niên vừa gõ cửa đứng trước tôi. Tôi biết đó là người hàng xóm trọ ở căn nhà đối diện nhà tôi. Dù con hẻm cách chừng chục mét nhưng tôi chưa bao giờ trò chuyện, thậm chí là chưa chào hỏi xã giao.
Trong tay anh ta cầm một thứ gì đó như tấm bìa cứng hoặc một tấm hình, tôi gật đầu chào vừa đưa mắt dò hỏi. Anh ta ngập ngừng:
 
  Thiền Sư và gã lái đò
     Thăng Điền
Vào triều Minh, tại Bồ Điền tỉnh Phúc Kiến có vị đại quan tên là Hoàng Trọng Chiêu. Năm đó ông được vua bổ nhiệm làm chủ khảo. Bấy giờ, 6 bộ trong triều thì Bồ Điền chiếm hết 5. Một số các danh thân trong làng nhận định đây là một cơ hội tốt cho việc thi cử của Bồ Điền, bèn kêu gọi bọn con em lên kinh ứng thí.
 
Thôi thì gà phụng lộn bầy, người thực học cũng có, người thừa cơ hội tung tiền mua danh cũng có. Những hạng người này đến kinh đô là nhắm cửa phủ Hoàng Trọng Chiêu bái phỏng. Để tránh tị hiềm, hễ những người đồng hương, Hoàng đại nhân tuyệt đối không tiếp. 
  Tình Cô Giang
    Nguyễn Trọng Dân
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Cô Giang tuẫn tiết, tấm chân tình oanh liệt đã có nhiều nhân sĩ, sử gia ngợi ca hết lời mà sao tấm lòng, dạ can trường của bao phụ nữ miền Nam là vợ lính Việt Nam Cộng Hòa, ráng nhọc nhằn sống nhục nuôi con, thăm tù chồng, thậm chí, có khi các Bà lặn lội khắp các trại tù tập trung của Cộng Sản để tìm xác chồng, sao không thấy sử gia nào, nhân sĩ nào ca ngợi hết vậy? Mùa Vu Lan đến, kính xin ơn trên tặng cho những người vợ lính Việt Nam Cộng Hòa một bông hồng nhơn đức biết ơn từ dân tộc này.
Xem thêm         
    
    TRUYỆN NGẮN:
   MAI
     Trần Như Xuyên