Có những cuộc tình  ...

Có những cuộc tình chưa qua mà đã dứt
Ðể lại trong em, một thoáng ưu phiền !!!

Có những nụ cười trên môi chưa kịp tắt
Mà giòng lệ buồn như chợt muốn rơi …

Có những giòng sông ngắt nửa biển khơi
Và có những cuộc đời chưa qua mà đã mất!

Ôi vầng trăng thanh!
Còn đó trong đêm, cho em trò chuyện?

Em nghe một thoáng cô đơn!
“Có ai muốn chia cùng em một nửa vầng trăng thương nhớ?”

Em biết có những người đang sống đơn côi,
Như vầng trăng non lẻ loi trong đêm đầy sao sáng...

Sao nhiều,
… nhưng trăng nào có sao tâm sự,
Mây nhiều,
Nhưng mây vẫn lang thang …

Em hiểu cuộc sống hôm nay,
Ðời mình héo hon vì những niềm vui chưa trọn,
Cất tiếng cười …
Cho đời quên ngày tháng đong đưa

Trong một đêm mưa,
Em thoáng nghe trong tim lời thổn thức
Hay tiếng thở than vọng sâu từ tâm thức xa xôi:

“Ừ nhé!
Nếu người không yêu,
Thì quên …
Cuộc đời mây vẫn trôi và hoa vẫn nở…
Có những cơn buồn đi qua, ngày vui lại đến
Như giòng sông kia,
... nước vẫn chảy êm đềm”

Ôi! những cuộc tình chưa qua mà đã dứt
giòng sông nào trôi mất tuổi thanh xuân

Em đứng bơ vơ  nhìn về quá khứ
Quá khứ chưa đi,
mà hiện tại …  buồn tênh …


 AnhThư
Tháng Giêng 2007
  
Đợi chờ
at-tv
Ta đã đợi chờ nhau,
từ muôn thuở
Ngựa hồng hoang,
nay mỏi dấu chân son

Mùa xuân đi,
quên ngày tháng héo hon
Mà nắng hạ sao về trong thương nhớ?

Từng ngày qua bàn tay thon bỡ ngỡ
Qua bốn mùa: Xuân, Hạ, lại Thu, Ðông
Ðoá sen hồng, vừa kết nụ đơm bông
Em áo mỏng, mây buồn vương trên tóc…
  
 
 
 
Ta đợi nhau,
mưa buồn ngân tiếng khóc
của thời gian ....
biền biệt trốn không gian

Ta chờ nhau,
trong nắng hạn khô khan,
hay hồng thuỷ dâng tràn cơn thác lũ…

Ta chờ nhau,
áo phai màu hương cũ,
một kiếp đời chưa mỏi gót phong sương

Ta chờ nhau…
(khao khát … chút yêu đương…)
vòng tay đợi,
... cầu sông tương mấy nhịp …


 Trần thị Anh Thư
Mùa hè Sydney 2006
  
 
Mai anh thành hoa cỏ
Hoá kiếp đời lãng du
Em cũng thành tro bụi
Tan trong khói sương mù

Chờ nhau
từ cõi thiên thu
Nhớ nhau,
mấy thuở, mây mù, khói sương

Còn đâu,
những giấc mộng thường?
Thấy đâu,
Chỉ thấy bên đường quạnh hiu?

Bên song một bóng cô liêu
Qua xuân, lòng vẫn tiêu điều chớm đau,

Mai này bên suối tìm nhau,
Cỏ vàng đã mọc,
... sương chiều đã tan
Em xin trói sợi tơ vàng
Đốt lò hương cũ,
... để tang cho đời

Hoá thân,
   thành kiếp con người?
Hay thành hoa cỏ, quyện trời khói sương?

Hoá thân,
thành kiếp tha phương
Bụi trần chưa dứt, lò hương chưa tàn

Hoá thân ....
Dù biết muộn màng

Chờ nhau
cho đến hương tàn tóc mây
 
tvuc anh thư     
18.05.2002    
  
PHIẾN ĐAN BUỒN

Em cúi mặt,
...hình hài như rạn vỡ,
Ôm niềm đau trong ký ức ưu phiền
Nửa đêm nào còn thao thức triền miên
Vầng trăng lạnh niềm riêng ai có tỏ?

Em cúi mặt,
...trốn mùa thu lá đỏ,
Để nghe tình bỏ ngỏ, lối đi hoang,
Để đường xưa,
lê từng bước lang thang
Chôn quá khứ,
vào ngôi buồn huyệt lạnh

Em cúi mặt,
... mưa chiều nay không tạnh
Tháng ngày ru ,
... trên từng phiến đan buồn
  
9/3/13
TVUC. Anh Thư
Ta mỏi lắm thời gian gặm nhấm
Cái vô tình cằn cựa cái buồn lây
Ngày mai kia bóng xế vây dầy
Trong tỉnh mịch có gì vương víu nhỉ

Một thân côi lất lây trong nỗi sống
    Thương vay người ôm lấy ngọt ngào chi
    Chí cao xa hoài vọng tuổi xuân thì
    Còn chỉ lại một bàn tay nắm gọn

Hãy ngẫm xem những gì cho trọn vẹn
Là ngất ngây thừa mứa mở hư vô
Lá vàng bay bỏ lại nhánh cành khô
Trơ cọng vút ngón tay chìa hư vọng…

    Trên cao xanh mấy tầng em có biết
    Mà nhìn xoi quãng vắng hụt hàng hơi
    Để đi về một cõi chơi vơi
    Rồi tự vấn riêng mình xa thăm thẳm

Một vòng tay bao nhiêu là cỡ rộng
Ấp yêu đời than vãn hẹp làm sao
Bấy nhiêu lần chờn chợn giấc chiêm bao
Vừa tỉnh giấc đưa mình rơi hụt hẫng!

    Cần với không liên nhau trong tự vấn
    Khơi vơi lần đếm hỏi được chi đây
    Lòng rối tơ đứt đoạn cuộc vui này
    Em thật lạ vu vơ vay lấy tội…

Trong hư ảo vành trăng nghiêng mất nửa
Lúc tròn đều chú Cuội vẫn buồn tênh
Huống chi ta đời vốn đã chênh vênh
Trằn trọc mải làm sao chăn ấm được?…

    Là thơ rơi ta nhặt lấy khôn ngờ
    Quá tình bỗng chơi vơi không điểm tựa
    Em lửng lơ bay đến tận xa bờ
    Hư tịch cõi trần ai vừa rớt xuống!...

 
  TC Nguyễn   
Bản Thánh Ca Alpha Đỏ 
  Quốc Nam
 
 

       Ngày hội ngộ, ta thương về trường mẹ,
      Cổng Nam Quan sừng sững đẹp lạ thường.
      Những chàng trai Võ Bị vẫn hiên ngang,
      Trong đồng phục Jaspé, Alpha Đỏ       
 
 
 
                                                                               Xem tiếp
Em vẫn là một con sóng nhỏ
Hồn đại dương ước mộng lao xao
Vẫn là em, cơn bão tố ngọt ngào
Làm xô dạt hồn anh bỡ ngỡ
 
Vẫn là em bao yêu thương hoài bão
Dịu hồn anh cơn khát vọng xôn xao
Anh giờ quay quắt cơn đau
Nỗi đau cúi mặt đọa đầy Quê Hương!
 
                                                           Vân Lam
  
  
 
Từ em xõa tóc sang ngang 
Hàng cây nghiêng nón rộn ràng tiễn nhau. 
Em mang mùa hạ qua cầu 
Ta như khách lạ tìm đâu bóng mình 

      Bên đời nắng có lung linh 
      Để em giấu kín chút tình phôi pha 
      Còn thương góc phố quê nhà 
      Vàng em áo hạ, buồn ta mưa về.
                                                                    Hư Vô
Em qua bóng đổ hiên ngoài 
Đàn chim sáo nhỏ vụt bay cuối ngàn 
Giật mình hạ rớt thênh thang 
Nở trên nhánh tóc em vàng cánh hoa. 

   Nắng trong veo, thấu lụa là 
   Áo em mỏng quá lòng ta gập ghềnh 
   Dù là một thoáng lênh đênh 
   Đã nghe mùa hạ chảy trên phím đàn. 
  
VẦN THƠ ĐIÊN
   (Nhớ Mân văn Du F.29 người bạn Lđội EF )
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đời bảo rằng điên, há sự đời,
Một vòng thế sự đảo điên rồi!
Ta điên xem thử ai người tỉnh ?
Giấc mộng công hầu mây gió thôi!
 
    Họ bảo ta điên với lặng câm,
    Nhếch môi cười nhạt ngó xa xăm!
    Tìm đâu trong đất trời cô quạnh,
    Sương khói mờ vây kín tháng năm?

 
Họ bảo rằng ta quên tuổi tên!
Kìa đồi xương trắng, cứ chênh vênh…
Suối loang màu máu, thây ai ngã?
Một thuở oai hùng ai viết lên?

    Cứ bảo ta điên ! Tỉnh được không?
    Đất trời nhan nhãn lũ cuồng ngông !
    Xác phơi thành núi, xương mờ suối.
    Tướng toại công thành, máu ngập sông!

Họ bảo  rằng ta, chẳng giống ta!
Một thời oanh liệt thật kiêu sa.
Điên sao khi đã âm thầm khóc,
Khóc gãy thời trai mộng hải hà!

   Ta nhận ta điên vì chẳng tỉnh,
   Cúi đầu nhẫn nhục để cầu vinh.
   Nhục nên cuồng dại đành điên loạn!
   Loạn thế, đành  điên dại một mình!

  
Saigòn, 05.08.2009 
   Cư Nguyễn
  
  
  
Góa Phụ Ngây Thơ
 
    Đà Lạt lạnh môi em vừa đủ ấm 
    Đời chia ly nên đẹp chuyện tương phùng 
    Con dốc nhỏ hoa anh đào lấm tấm 
    Lối sỏi mòn hai đứa đã đi chung 
 
        Em nhẩm tính trên lóng tay tháp bút 
        Là cách xa biền biệt tháng năm trôi 
        Tuổi trẻ ơi sao quá nhiều nước mắt 
        Chiến tranh ơi bóng tương lai mịt mù
 
    Đơn xin cưới, một tờ đơn xin cưới 
    Anh thảo rồi, anh lại xé anh ơi 
    Bởi không muốn thấy người yêu nhỏ bé 
    Một sớm nào, thành góa phụ ngây thơ 
 
        Nên đơn cưới, một tờ đơn xin cưới, 
        Anh viết rồi, rồi anh lại xé em ơi... 
 
Hà Huyền Chi         
  
  
Ðể kính nhớ cố Ðại Tá Nguyễn Ðình Bảo, Tiểu đoàn trưởng 11 Dù, cùng đồng đội Nhảy Dù và Không Quân đã hy sinh trong trận Charlie... 
Ðể tưởng nhớ đề lô Tiểu đoàn 2 Pháo binh Nhảy Dù, Trung úy Nguyễn Văn Khánh, Chuẩn Úy Sơn, và 10 đệ tử trong đó có hai đệ tử chúng tôi là Hạ sĩ Hạnh, Binh nhì Nhỏ còn ở lại Charlie...
  
Charlie, Ngọn Ðồi Quyết Tử
                                                                                 Nửa ngày ở Dakto 
 
                   Sớm mai bắn súng lên trời 
               Chào cô gái Thượng mang đời trên lưng 
               Buổi trưa xuống, phố tưng bừng 
               Chào nhau, Mũ Ðỏ không mừng không lo. 
 
                             Vào Charlie 
                    Trăm con chim lạ về rừng 
                    Cờ treo hai ngọn, lẫy lừng chiến khu 
                    Kontum gió núi, sương mù 
                    Theo quân vào cuộc, sinh, từ, quê hương 
 
               Ba lô, súng trận, sa trường 
               Tiếng quân reo, dấy biên cương ngút ngàn 
               Ðiệu sầu nửa phím tơ loan 
               Áo phong sương đã mấy lần tả tơi 
               Xung phong vũ khúc lên đồi 
               Bom rơi, pháo nổ, thây người ngả nghiêng 
 
                    Tóc tai phủ mặt đêm đen 
                    Ðầy trời khói lửa Tam Biên, bão bùng 
                    Một thời ngang dọc kiêu hùng 
                    Charlie gẩy cánh thiên thần. Tiếc Thương 
 
               Cánh dù lộng gió muôn phương 
               Vào lòng đất mẹ, máu xương ngậm ngùi 
               Tay khô đốt sáng đỉnh trời 
               Lập loè đốm lửa, thắp đời… quạnh hiu
 
                                                                             Mũ Ðỏ Nguyễn Văn Lập
Em trở về, cô đơn từng ngọn cỏ
Giòng sông buồn soi giọt nắng bâng khuâng

Một chiếc lá rơi,
Một đời hiu quạnh
Hai bóng hai nơi
Trùng khơi
sóng vỗ …

Đại dương buồn thăm thẳm,
Biển sâu,
Tình em,
còn sâu hơn biển nhớ !!!
Bóng tối,
Như hoàng hôn buồn héo hắt!
Ánh sáng,
Nhạt nhòa người hư ảnh chưa quên!

Thời gian,
Hong tóc rối
Không gian,
phủ vai gầy

Một phút chia tay
Một đời thương nhớ!

Em trở về, hoa vàng chưa vội nở
Giòng sông buồn, suôi chảy nước thênh thang...
Anh Thư -  Sydney        
26.08.2006