Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay
Tóc em, anh sẽ gọi là mây
Ngày sau, hai đứa mình xa cách
Anh vẫn được nhìn mây trắng bay
 
Lời thơ hiền quá, tội nghiệp quá. Chỉ cần câm lấy đôi bàn tay thôi, và tóc em được gọi là mây.
 
 
                                                                                                                         
    
                                                                                                                                                             luận bàn và đọc    
                                                                                                                                   nguyen phuc, nguyen quang huy
                               
 
 
 
 
 
 

        
 
    Anh sẽ đàn những phím tơ chùng
   Anh đàn mà chả có thanh âm
   Chỉ nghe gió thoảng niềm thương nhớ
   Để lúc xa vời đỡ nhớ nhung
 
Sao anh không trách em đi, mà lời thơ lại nhẹ nhàng quá. Nhẹ như vậy, buồn như vậy. Chỉ có thơ của Nguyên Sa thôi.
 
Vâng, Nguyên Sa tên thật là Trần Bích Lan, sinh năm 1932 và mất năm 1998. Là một thi sĩ chuyên làm thơ về tình yêu.
 
Không lạ lắm đâu, thời đó tuổi trẻ, đều mang hơi thở của tình yêu, của một góc phố con đường. Nơi có những chiều mưa bay. Của một Paris, của một dòng sông: 
 
Paris có gì lạ không e
Mai anh về em có còn ngoan
Mùa xuân hoa lá bay đầy ngõ
Em có tìm anh trong cánh chim
 
Phải, thi sĩ du học bên Pháp năm 1949. Đậu tú tài năm 1953. Tột nghiệp triết Tây tại đại học Sorbone. Lời thơ là những đường phố của xóm học, những ánh đèn vàng, những tối mù sương. 
 
   Mai anh về giữa bến sông seine
   Anh về giữa một giòng sông trắng
   Là áo sương mù hay áo em
 
Nguyên Sa về nước năm 1960. Viết báo lấy tên là Hư Trúc. Nhưng chỉ có tên Nguyên Sa, được in đậm vào tâm hồn của giới học sinh và sinh viên thời ấy.
 
Đọc hết những bài thơ mà ông sáng tác, hầu hết đều viết cho tình yêu. Viết cho mây bay đi, bay tận đến góc phố, cuối trời, hay bay vào một tà ảo: 
 
   Có phải em mang trên áo bay
   Hai phần gió thổi, một phần mây
   Hay là em gói mây trong áo 
   Rồi thả cho làn áo trắng bay
 
Chỉ có làn áo trắng bay thôi, tình yêu của chúng mình rồi có bay bay như áo ? Bay đi những nỗi yêu thương, mình đã cho nhau ngày nào. Nên anh mãi nhớ. 
 
   Anh vẫn nhớ, em ngồi đây tóc ngắn
   Mà mùa thu, dài lắm ở chung quanh
   Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
   Bay vội vã, vào tâm hồn mở cửa
 
Ngồi nhìn em, em tóc ngắn. Mà sao mùa thu thật dài. Vì em đi rồi phải không ? Mình không còn nữa những môi hôn nhớ nhung, chan hoà như những giòng sông, chẩy hiền ngoan. Ngoan như một đời xa tinh yêu anh vội.
 
   Nên, anh muốn mời em. Trân trong mời em:
   Tôi trân trọng mời em, dự chuyến tầu tinh ái
   Trong một phút, một giây, cuộc hành trình sẽ mở
   Tôi mời em, trân trọng mời em khai mac cuộc đời.
 
Một bài thơ tự do, rất lạ. Một bức phá trong tình yêu, được chép tay của các sinh viên miền nam trước 1975.
 
Nguyên Sa còn nói sao nữa? 
 
Tôi mời em đi ngay, không cần lấy vé. Không phải đợi chờ. Vì điều kiện du hành, là những ngón tay lồng vào nhau...
 
Chuyến tầu tinh ái thật lạ. Không biết có ai trong chúng ta, đã từng tham dự một chuyến đi. Tương tự như Nguyên Sa không? 
 
Vì chuyến tầu chỉ có 2 người, còn vé thì sao ?
 
Vé có thể là những lá thư xanh, tầu là gian nhà rất nhỏ. Nhưng chắc chắn mỗi ga, sẽ là những chiếc hôn nồng cháy cuộc đời. Hành lý chỉ mang theo một vòng tay để ôm em.
 
Thật đẹp. Nhưng nếu người con gái đó không đến, không tham dự cuộc tình, mà thi sĩ đã mời. Tôi biết rồi, thi sĩ cũng phải ra đi! 
 
   Mai tôi ra đi, chắc trời mưa
   Tôi chắc trời mưa mau
   Mưa thì mưa, chắc tôi không bước vội 
   Nhưng chậm thế nào, cũng phải xa nhau.
 
Tại sao cứ phải xa nhau hả em. Em còn nhớ không, tháng 6 năm nào mình quen nhau. Anh đến thăm em một chiều, cơn mưa rào của vùng nhiệt đới. Anh nhớ mãi cơn mưa chiều hôm ấy. Cơn mưa làm ướt đời hai đứa mình ! 
 
   Tháng sáu trời mưa, trời mưa không dứt 
   Trời không mưa, anh cũng lạy trời mưa 
   Anh lay trời mưa phong tỏa đường về
   Và đêm ơi, xin cứ dài vô tận.
 
Em thấy không,  tại sao em lại đến, tại sao em lại đi. Để lại anh với mưa nắng đất trời, rồi thương em quá đỗi.
 
   Em chợt đến, chợt đi anh vẫn biết 
   Trời chợt mưa chợt nắng chẳng vì đâu.
   Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau.
   Để anh gọi tiếng thơ buồn vọng lại.
 
Trong văn thơ, nhạc. Tác giả thường hay nói về nửa người của mình. Đã gặp ai đó từ kiếp trước. Vậy thì chúng ta hãy nghe xem, nhà thơ Nguyên Sa nói đã gặp người con gái của mình tự lúc nào ? 
 
   Tôi đã gặp em tự bao giờ 
   Kể từ nguyệt bạch xuống đêm khuya
   Kể từ gió thổi trong vừng tóc
   Hay lúc thu về, cánh nhạn kia.
 
Viết và đọc bởi nguyen phuc, nguyen quang huy 2015