Bản Thánh Ca Alpha Đỏ
                                                                                                                                                   Quốc Nam 

Ngày hội ngộ, ta thương về trường mẹ,
Cổng Nam Quan sừng sững đẹp lạ thường.
Những chàng trai Võ Bị vẫn hiên ngang,
Trong đồng phục Jaspé, Alpha Đỏ.
Bên những tà áo màu xanh nở rộ,
Cuộc tình nào lãng mạn tới muôn năm.
Ta nhớ em, má môi hồng mỹ nhân,
Đã cùng ta sớt chia bao kỷ niệm.
Phố Hòa Bình, tay đan tay màu nhiệm,
Níu giấc thơm nồng vào cõi thiên thai.
Sáng Chủ Nhật, trời Dalat xuân phai,
Hoa mimosa mỉm cười đồng lõa.
Hồ Xuân Hương trải màu sương khói tỏa,
Ta dìu em lên dốc phố Giáo Đường.
Quỳ bên nhau, đôi ta khấn nguyện rằng,
‘Xin Thiên Chúa cho duyên mình bền chặt’.
Lời Thánh Ca rót vào tình chân thật,
Ta yêu em bằng trái tim thanh tân.
Alpha Đỏ là sính lễ chứng nhân,
Trăm năn vẫn không nhạt nhòa tân hiến.
Khi trở lại quân trường rèn cung kiếm,
Súng ta ôm trên Đồi Bắc, nhớ em.
‘Công Chúa Mimosa’ thầm gọi tên,
Em sẽ là mùa xuân đôi ta miên viễn.
Khi chạy vòng núi Lâm Viên một chuyến,
Ta mang hình em lồng lộng gió sương.
Lời ca nào vang lên khung trời hồng,
Ta chinh phục đỉnh nữ-trinh Dalat.
***
 
                            
Bỏ Cao nguyên, ta vào vùng gió cát,
Lùng giặc thù trên những chiến trường xa.
Bóng dáng em là điểm sống trong ta,
Làm sao được một mái nhà hạnh phúc!?
Bởi người lính Alpha không bỏ cuộc,
Khi muôn dân cần ta góp máu xương.
Ngăn Cộng Quân lấn chiếm đất Nam phương,
Alpha Đỏ kiêu hùng trong chiến sử.
Người Võ Bị hơn một lần máu đổ,
Tự Thắng – Chỉ Huy, phục vụ nước nhà.
Để Tự Do – Dân Chủ được nở hoa,
Trên những cánh đồng vàng ngày sẽ tới.
Rồi một chiều biết em không chờ đợi,
Lên xe hoa theo ước vọng mẹ cha.
Quên mối tình gắn bó giữa đôi ta,
Khung trời hoa mộng tan tành, giông gió.
Bản Thánh Ca lại vang lên buồn đổ,
Dốc phố Đà-Thành in đậm óc tim,
Những kỷ niệm đóng khung giấc mộng chìm.
Em nỡ nào quên người tình hẹn ước.
Ta hận em, nhưng vẫn yêu từng bước,
Chuyến hành quân mang nặng bóng hình em.
                         ***
Công Chúa hỡi! Ta đã cố tìm quên,
Đành bất lực cuộc tình Alpha Đỏ.
                         ***
 
Rồi tù tội, rồi lưu vong xứ lạ,
Ta nhận tin em phía Đại Tây Dương.
Hơn 40 năm xa cách muôn trùng,
Em email ‘vẫn yêu anh suốt kiếp’.
Trời Tây Bắc, ta lên cơn đồng thiếp,
Bản Thánh Ca Alpha Đỏ rộn ràng,
Bỗng sống dậy trong tim ta mênh mang,
Những hò hẹn đêm Cao Nguyên huyền diệu.
Nhớ em đã cùng bên ta, vũ điệu,
Cuộc tình đầu nào ngờ chỉ mộng mơ.
Em thì thầm yêu màu Đỏ Alpha,
Quỳ bên nhau giáo đường cao Thánh Giá.
Nhưng em ơi! Đôi ta đâu còn nữa,
Tuổi xuân xanh đã bay mất rồi.
Hãy ngậm ngùi tưởng niệm cuộc chia phôi,
Là hành trang vào đời, cơn bão nổi.
Hãy quên đi một hẹn hò sắp tới,
Bởi ta đã nguyện hiến dâng xác thân,
Và cuộc đời còn lại cho muôn dân,
Bị đầy ải trong ngục tù đất Việt.
Cho dù vậy, bản Thánh Ca bất diệt,
‘Alpha Đỏ’ vẫn vang vọng trong tâm.
Người Võ Bị phải lên đường đấu tranh,
Cho tương lai nước Việt Nam rực sang.
Đời lưu vong còn chút tình lãng mạn,
Em hãy cùng ta hướng vọng quê hương.
Bên triệu người đang sống kiếp tha phương.
Sẽ trở lại dựng cơ đồ Dân Chủ
 
 
 
 
 
Quốc Nam
(Tác giả ‘Tình Ca Lính Alpha Đỏ’ xuất bản 1968)