Thật và Ảo
Hồ Thụy Mỹ Hạnh 11-10-2015
 
 
 
 
 
 
 
  
Tôi lạc vào khung trời ảo, khi mà tôi muốn thoát ra khỏi những hệ lụy của đời thường. Nơi mà tâm hồn tôi có thể  xoải cánh bay vào một cõi không phải của mình nhưng có mình. Tôi gặp một bài thơ thật hay, chính xác là gặp một trang blog của một tác giả với những bài viết mà tôi đọc với một cảm xúc tràn dâng. Với niềm đa cảm, tôi thấy như mình thấu hiểu tâm trạng của người viết nên những dòng thơ ấy.

Con mưa nào không phải của tôi mà buồn da diết thấm vào tôi.Khoảng trời nào đã mất của ai mà khiến tâm hồn tôi chùng xuống.
Làm sống lại trong tôi những ảnh hình dịu dàng xa khuất, một bài thơ ngắn cô động như một khúc bi ai của kiếp người đang hiển hiện trước mắt tôi như một tiếng than, như những thanh âm vọng mãi trong lòng người với bao niềm nuối tiếc.
 
Như mọi lẽ thường tình, tôi đặt tay vào bàn phím, tôi viết về cảm xúc khi đọc bài thơ Mưa của ai đó bằng sự rung động vì có chung một niềm nhớ tiếc. Sau đó gởi ngay cho một địa chỉ của một tờ báo mà tôi biết…
  
Duy gọi điện thoại về cho tôi từ một nơi xa xôi, đêm lặng thầm trong tiếng mưa rào rạt ngoài hiên và nỗi buồn tiềm ẩn trong lòng tôi trỗi dậy. Anh với bề bộn công việc, anh với những toan tính còn dỡ dang chưa thành. Tôi lặng lẽ lắng nghe anh như lắng nghe tiếng lòng tôi.
 
Duy dặn “Em đi ngủ sớm và làm việc ít lại, cần gì cứ nói với anh…”
 
Đôi lúc tôi tự hỏi tôi cần gì ở anh? Tôi chưa là gì của Duy, không một đính ước, chỉ là một tình cờ muộn màng như hai mảnh ghép cô đơn ngẫu nhiên trùng khớp sau những nghiệt ngã của cuộc sống. Anh nói rằng anh yêu tôi và tôi cũng đã nói với anh như vậy. Để ngày tháng cứ trôi đi không biết là bao nhiêu, đôi khi chợt tính trên đốt tay, tôi ngỡ ngàng “Đã lâu vậy sao? Mối tình của tôi đã nhiều tuổi vậy sao?...”
 
Duy dặn “Em nhớ cài cửa cẩn thận rồi mới đi ngủ nhé, xã hội bây giờ dầy dẫy cái ác …”
 
Anh tắt máy khi trời đang về sáng, tôi không nhắc anh đừng thức khuya như thế tổn hại cho sức khoẻ, vì tôi biết anh sẽ nói, có lúc hơi gắt gỏng “Anh biết lượng sức của mình, em không phải nhắc…”
 
Bóng dáng hạnh phúc như một điều không có thật đối với tôi, vì nó như một ánh cầu vòng xa tận chân trời ảo ảnh.
Bài tôi gởi cho báo được đăng, tôi nhận được hồi âm từ người biên tập của báo, rằng bài viết của tôi thật xúc động, người ấy nói đã rơm rớm nước mắt khi đọc qua những dòng đầy cảm xúc của tôi, dĩ nhiên tôi rất vui vì biết như thế và muốn nghe rõ hơn nhận xét về tác phẩm của mình. Tôi viết mail cho người biên tập ấy.
 
Trên đời vẫn thường xảy ra những việc bất ngờ thú vị, khi tôi được biết người biên tập ấy cũng chính là tác giả của bài thơ Mưa mà tôi đã chép vào sổ tay.Tôi nhắn cho Thi, người biên tập của báo và cũng là tác giả bài thơ tôi thích, tôi nói: “Thật không có gì vui hơn khi bắt gặp một tâm hồn đồng điệu”…
 
Thi cho tôi nickname của anh và dặn “Khi nào buồn thì hãy tán gẫu với anh…”
  
Duy báo cho tôi biết anh đang chuẩn bị ra phi trường để đi tập huấn ở New Zealand hai mươi ngày. Tôi chỉ kịp dặn anh nhớ giữ gìn sức khoẻ và khi đến nơi phải phone ngay về cho tôi.
 
Những cơn mưa bao giờ cũng làm cho bầu trời như  thấp xuống và nặng trĩu, u hoài như lòng tôi. Duy không nhắn gì cho tôi sau hơn một tháng dài, tôi biết anh đã về và lại say mê với công việc của mình.
 
Thật ra nếu Duy không đi New Zealand, không rời khỏi nơi chốn anh đang cư trú, tôi và anh cũng không gặp nhau. Vì lý do riêng Duy không thích về nơi tôi sống, còn  tôi thì  không thể  đến nơi anh, vì hai phương trời cách biệt, vì hai công việc không phù hợp với nơi chốn của nhau.
 
Đôi lúc tôi tự hỏi giữa Duy và tôi có thật một tình yêu? Đã xa lắm rồi chuyện khi nóng lòng việc gì là tôi phone cho anh hoặc gởi vài dòng tin nhắn để hỏi thăm. Bây giờ thì tôi chỉ chờ bao giờ thích thì Duy sẽ gọi cho tôi, còn không thì tôi cứ đợi và khi anh gọi  thì câu chuyện tôi và anh nói với nhau cũng quanh quẫn những lời nhắc nhau giữ gìn sức khoẻ, những lời cám ơn đầy khách sáo và dường như lâu lắm rồi những lời tình tứ cũng không còn, nó nhạt phai như bóng chiều cuối ngày thì phải tắt.
 
Mãi đến hôm nay, giữa khuya muộn màng Duy phone về, tôi hờn dỗi hỏi “Anh vẫn còn nhớ đến em ư?”. Giọng anh gắt nhẹ “Em đừng hỏi anh như vậy, chính vì câu hỏi đó mà mỗi lần muốn gọi cho em, anh cứ ngập ngừng và đôi lúc đã ngăn anh lại…”. Duy không nhìn thấy nước mắt muốn trào ra mi tôi. Tôi cắn nhẹ môi mình, và nghĩ thà Duy hãy nói với tôi một lời chia tay còn hơn là cứ kéo dài “mối tình” này như thế. Nó khiến lòng tôi u uẩn một nỗi niềm không thể nói thành lời…
Tôi mở Messenger và trong dòng địa chỉ danh sách bạn bè, nickname của Thi đang Available.
Tôi gõ  cho anh: “Em buồn quá muốn đi tu cho rồi…”, rồi  Enter.
Thi: “Ừ!…nhưng anh có vào chùa thì em cũng đừng cắt đứt dây chuông, chuông rớt…dập “chưn” anh!...”
Tôi không nín cười được “Thì kéo dây chuông xong anh tránh ra xa, nói vậy chứ em dại gì đi tu rồi làm sao tám với anh…”
Thi: “Em thích tám với anh à? Tại sao?”
Tôi: “Vì tán gẫu với anh vui lắm, vì em thấy hợp với anh, nói gì anh cũng hiểu ý, chứ có nhiều người thì Ông nói gà, bà nói vịt. Ông nói làm thịt, bà nói để nuôi…”
Thi: “…ông nói nấu xôi, bà nói nấu cháo…”
Tôi lại cười vì sự dí dỏm của Thi. Có một niềm vui nào đó đọng lại trong tôi sau mỗi khi chào anh để sign out khỏi cuộc trò chuyện, rồi mỗi lần nhớ lại những câu của Thi, tôi lại mỉm cười.
  
Rất lâu rồi Duy mới phone về cho tôi, trong khi tôi nghĩ có lẽ đã chấm dứt những gì đã có giữa tôi với anh rồi, nhưng tôi không hỏi tại sao và anh đã nghĩ gì trong thời gian im lặng đó.Tôi thấy rưng rưng với ý nghĩ của mình, anh coi công việc của anh là trên hết.
 
Tôi im lặng không trách cứ  anh một lời, tôi lắng nghe anh nói về những việc trong thời gian qua, sau đó anh hỏi tôi về sức khoẻ, về việc làm. Nhưng có một điều chưa bao giờ anh hỏi câu tôi muốn, rằng “Em có buồn không?”, vì anh không hỏi nên lòng tôi chật đầy những điều muốn nói với anh không vơi được, vì anh không hỏi nên tôi phải giấu kín trong tim tôi một điều mà lẽ ra là của hai người. Bỗng nhiên tôi muốn bức phá những gì  dồn nén bấy lâu trong lòng tôi:
 
-Anh! Mình chia tay nhau đi…
-Sao? Em đã suy nghĩ rồi mới nói đó chứ?
-Vâng! Em muốn biết cảm giác khi thật sự không còn tình yêu của anh thì em sẽ thế nào…
 
Duy im lặng một lúc rồi nói bằng một giọng chậm rãi:
-Có thể anh đã không thực hiện được những gì em mong muốn, nhưng anh chưa làm điều gì tổn thương đến tình cảm của em. Em hãy suy nghĩ thêm về quyết định của em và lập lại với anh vào một lúc khác. Dường như em đang xúc động vì một chuyện gì đó…  
 
-Anh hỏi em lý do gì đi. Anh không thắc mắc rằng sao em có những khác lạ?…
Giọng anh vẫn điềm tỉnh:
-Anh tôn trọng những điều em nghĩ, anh không muốn xâm phạm vào cõi riêng trong tâm hồn em. Em hãy cố ngủ một giấc thật ngon, sáng mai thức dậy hãy nghĩ lại những lời vừa rồi nhé.Bây giờ thì anh chào em…
 
Tôi ngồi lặng yên, đầu óc như đặc quách không có một điều gì để nghĩ. Tiếng nói của Duy mới đó mà xa lắc như lâu lắm rồi tôi chưa nghe lại. Nhưng trong lòng tôi không còn cảm giác đợi chờ.
 
Tình yêu chỉ có một, còn những thứ tương tự như tình yêu thì rất nhiều nên đôi khi người ta dễ nhầm lẫn. Tôi biết rõ như thế và tôi không nhầm lẫn. Trong tình yêu, tôi không có sự đồng điệu của một niềm cảm xúc với người tôi yêu. Nhưng tôi lại tìm thấy ở nơi tôi biết rõ không phải là tình yêu một thứ có thể làm tâm hồn tôi trải ra với vạn điều muốn nói. Duy là một hình ảnh rất thật với tôi, mà sao có lúc tôi tôi ngỡ như hư ảo, như giấc mơ không có thật trong đời.
 
Bỗng nhiên tôi nghĩ đến một người trên khung trời ảo, mà rất gần, tựa như chạm tay là sẽ tới…
 
Hồ Thụy Mỹ Hạnh