Một ngày đau khổ chín trong tôi
Tôi đến bên cây lẳng lặng ngồi
Tôi thả trái sầu trên nước lắng
Mặt hồ tan vỡ ánh sao rơi
 
Không biết nhà thơ đã thả trái sầu của mình, là một cành hoa hay viên đá sỏi. Để mặt hồ phải tan vỡ và ánh sao phải rơi rơi. Nhưng biết toàn cảnh của bài thơ là một khu rừng, có suối có sao.
 
Ờ thì ra Nguyễn Đức Sơn lấy bút hiệu là Sao trên rừng đó thôi. Ông sinh năm 1937 tại Ninh Thuận, gốc người Thừa Thiên . Là một trong 3 kỳ nhân của thời đại trước năm 1975 .
 
Em hình như đâu đó đã đi qua chốn này, thảng thốt đi qua đời anh, vào chiều hôm đó. Chiều hôm đó làm sao nhỉ ?
 
Thôi nhé ngàn năm em đi qua
Hồn tôi cô tịch bóng trăng tà
Trời sinh ra để chiều hôm đó
Tôi thấy mây rừng bay rất xa 
 
Lời thơ lạ quá, mông lung quá, chớm hoài nghi về sự hiện hữu của chính mình. Thắc mắc về những câu hỏi đầy tính siêu hình . Trời sinh ra chỉ để thấy mây rừng bay rất xa thôi sao. Khoảnh khắc mây rừng bay xa đó, đã nói cho anh biết như một lời tiên tri cho ngày mai .
 
Rồi mai huyệt lạnh anh về
Ru nhau gió thổi bốn bề biển xưa
Trăng tà đổ bóng cây thưa
Mộng trần gian đã hái vừa chưa em
 
Tôi hiểu đấy, nhưng rồi lại không hiểu gì cả. Rồi lại hiểu ! Sao lời thơ tà huy quá, lập dị quá. Như không hiện hữu ở chốn hồng trần . 
 
Ngông nghênh quá, thì đúng vậy mà Sao trên rừng NDS được người đời gọi là 3 kỳ nhân của miền Nam Việt Nam.  Hai người kia là Bùi Giáng và Phạm Công Thiện.
 
Có bay cao chín tầng trời
Chỉ nghe thượng đế ngàn đời nín thinh
Có dòm sâu tận cửa mình
Cũng không thấy được cái hình thế gian.
 
Hình thế gian là gì, và cũng không ai thật sự hiểu trên bờ hư không là ở đâu. Trên trời, dưới thế ? Óc tưởng tượng và cách dùng chữ của ông thật khác người.
 
Nửa đêm sao ở trên rừng
Đua nhau rụng xuống chào mừng nhân gian
Hồn tôi cây cối liên hoan
Lớn lên tôi chết trên bờ hư không
 
Rồi khi bắt được lòng trời ý đất, cho dù đổ vỡ có đến ngàn lần, chỉ còn hồn này dưới bóng trăng tan, thì cũng không hề trách than
 
Khi ý thức mặt đất này dang dở
Ta vội chìm trong bóng nguyệt mang mang
Khi chấp nhận một ngàn lần đổ vỡ
Ta một hồn đắm đuối giữa tan hoang
 
Đã đắm đuối giữa tan hoang rồi NDS đành rời trường đại học Văn khoa Sài Gòn, để đi dậy học tại Lâm Đồng . Dậy học, làm thơ, rồi lang thang trong cánh rừng . Lang thang để làm gì? Chỉ mình Sao trên rừng biết thôi .
 
Khi thấm mệt tôi đi luồn ra núi
Cuối chiều tà chỉ gặp cỏ hoang sơ
Bước lủi thủi tôi đi vòng vô núi
Nghe nắng tàn run rẩy bóng cây khô
Chân rời rã tôi đi luồn ra núi
Hồn rụng rơi trước mắt bãi hư vô
 
Chỉ là đi ra và đi vào trong núi thôi mà hồn đã rụng rơi. Thiên nhiên hoang sơ tĩnh lặng. Sơn lẻ loi vào một chiều có mây bàng bạc, có biển khơi.
 
Buổi chiều còn một mình tôi
Đuổi theo mây bạc giữa trời bao la
Thủy triều chợt rút ra xa
Bóng thanh xuân rụng ác tà sau lưng .
 
Đọc thơ tình quen rồi, một người bạn thơ nói với tôi như thế . Thơ này kỳ quá, nhưng lạ thật, cũng ngồ ngộ cũng hay hay
 
Mù sương âm vọng tiếng huyền
Có con dơi lạ bay trên cõi đời
Sau xưa mắt đã ngợp rồi
Tôi nghe tôi chết giữa trời thinh không
 
Có phải là ngông không, có phải là lập dị không? Hay trời sinh ra vốn có những người với lời thơ như thế. Thêm 4 câu một bài có tựa là: một ngày nằm thở đủ kiểu trên biển . Cái tựa còn dài hơn những câu thơ:
 
Đầu tiên tôi thở cái phào
Bao nhiêu phiền não như trào ra theo
Nín hơi tôi thở cái phèo
Bao nhiêu mộng ảo bay vào hư không
 
Nhưng Sao trên rừng cũng có những câu thơ rất thực tế, lời cũng lạ không kém. Nguyễn Đức Sơn có cô bạn gái tên Phượng, sau này là vợ của ông. Một trưa đi thăm vườn cây ở Lái Thiêu, vì uống nước nhiều, người nữ muốn đi "xì xì ". Nhưng chỉ có bụi cây thôi , chàng nhìn theo người yêu:
 
Em chưa đái mà hồn anh đã ướt ...
 
Có trần tục quá không ? Văn chương đâu quá khắt khe như vậy. Bài thơ chỉ có 4 câu, đã được đăng trên một tờ báo ở Sài Gòn trước 1975.
 
Thôi nhé ngàn năm em đi qua
Hồn tôi cô tịch bóng trăng tà
Trời sinh ra để chiều hôm ấy
Tôi thấy mây rừng bay rất xa
 
Dù sao thì giáo sư Nguyễn Đức Sơn cũng chỉ là môt nhà thơ ngông nghênh, một kỳ nhân cô tịch dưới bóng trăng tà! 
 
Nguyễn Phục nguyễn quang Huy
( Tháng 9 năm 2015 )
 
  
Nguyễn Đức Vân và cha là thi sĩ Nguyễn Đức Sơn trên đồi Phương Bối,
Nhà thơ Sao Trên Rừng (Nguyễn Đức Sơn)