Phạm Thiên Thư
     “Lên non, tìm động hoa vàng...”
      nguyen phuc, nguyen quang huy
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
  
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Em làm trang tôn kinh
Anh làm nhà sư hiền
Đêm đêm ngồi tụng đọc
Lòng chợt nhớ vương vương
Đợi nhau từ mấy thuở
Tìm nhau cõi vô thường
Anh hoá thân làm mực
Cho vừa giấy yêu đương

 

Lên non tìm động hoa vàng nhớ nhau
Thôi thì thôi đừng ngại mưa mau
Đưa nhau ra tới bên cầu nước trôi
Sông này đây chẩy một giòng thôi
Mây đầu sông thẫm, tóc người cuối sông

 

Ngày xưa em chửa theo chồng
Mùa xuân em mặc áo hồng đào rơi
Mùa thu áo biếc hoa trời
Sang đông,em lại đổi dời áo hoa

 

Ngày xưa anh đón em
Nơi gác chuông chùa nọ
Con chim nào qua đó
Còn để dấu chân in
Anh một mình gọi nhỏ
Chim ơi biết đâu tìm

 


Đợi nhau tàn cuộc hoa này
Đành như cánh bướm, đồi tây hững hờ
Tìm trang lệ ố hàng thư
Chữ xưa quyên dục, bây giờ chim đi

 

Mười con nhạn trắng về tha
Như Lai thường trụ, trên tà áo xuân
Vai nghiêng nghiêng suối tơ huyền
Đôi gò đào nở trên miền tuyết thơm

 
 
Rằng xưa có gã từ quan, nghe như ở một thời nào, thời nào xa lắm. Có chõng lều, có ngựa xe,có lọng xanh và áo gấm che đời này. Đời một gã từ quan không có áo gấm, không có tiếng trống ngũ liên vọng về. Chỉ có động hoa vàng và áo hồng đào rơi. 
 
 
 
 
 
Ngủ say để quên trần thế, quên đời đỏ xanh. Vậy thì chỉ có đi tu mà thôi. Vâng, PHẠM THIÊN THƯ, đã có một thời làm tu sĩ. Rao giảng Phật pháp bằng thi ca như : kinh thơ, kinh hiền, kinh ngọc và đoạn trường vô thanh. Thơ của PTT nhuốm mầu sắc của thiền của cửa Phật. 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Ai nói, những người tìm vào cửa Phật không có lúc nhớ vương vương, không có một tâm hồn mang mang chín cõi . Có thể tình yêu của họ không vướng bụi trần, thanh thoát như mây. 
 
 
 
 
 
           
 
 
 
 
 
 
Vâng , cho vừa giấy yêu đương, rồi anh bỏ đi, lên non, lên khu rừng hoang sương mù không có lối ra. Ở đó có động hoa vàng, có cơn mưa đến muộn, có giòng sông buồn, chia xa đời nhau. Nhưng lên non thì kỷ niệm vẫn về, ôi:
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Kỷ niệm bao giờ cũng đẹp, nhất là những kỷ niệm về tình yêu, về thuở đầu đời. Nhớ dáng em đi, nhớ mầu áo em mặc. 
 
Bao nhiêu thi sĩ viết về mầu áo người mình yêu thương. Hãy nghe PTT viết về mầu áo kỷ niệm, trước khi cô gái sang sông. 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Mời quý vị cùng thưởng thức nhạc phẩm Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng. 
Thơ:    Phạm Thiên Thư
Nhạc: Phạm Duy
Qua tiếng hát của ca sĩ Duy Quang
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Nhắc đến PTT ai trong chúng ta đều nghĩ đến bài thơ:ngày xưa hoàng thị.  Đó không phải là bài thơ đầu tay, chỉ là bài thơ sau khi xuất thế, trở lại với đời. Bài đầu tiên có tựa là vết chim bay, lúc nhà thơ mới 24 tuổi, khi còn ngồi nghe kinh Phật. 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Gọi nhỏ thôi, người thơ có ai gọi lớn bao giờ. Tại sao chim lại đi, tại sao em không trở lại, cửa chùa nhạt dấu chân em. Để anh đợi mãi, đợi cho tàn cuộc hoa này!
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
  
Phạm thiên Thư tên thật là Phạm Kim Long, sinh quán tại Hải Phòng, theo gia đình di cư vào Nam năm 1954 lúc mới 14 tuổi. 
Năm 1964 đi tu với Pháp danh là Thích Tuệ Không, thơ sáng tác đều phảng phất mùi thiền. Tuy vậy vẫn còn động lắm lòng trần. 
   
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Đôi gò đào nở làm nhà thơ phải trở về chốn hồng trần, để mang mang sầu đời. Đó là năm 1973, cũng năm này. Ông đoạt giải thơ toàn quốc ở miền Nam với tập thơ : "đoạn trường vô thanh"
Rồi với mối tình thầm kín, ngỡ ngàng, đắm say, mang mang trời đất trên con đường mưa nho nhỏ
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Lời thơ tượng hình, làm chúng ta liên tưởng đến những kỷ niệm đầu đời của chính mình
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Bất cứ mối tình nào, nhất là mối tình thầm kín. Thì cũng phải có lúc chia ly.
 
Vì trong hạnh ngộ đã có mầm ly biệt! 
Cuộc gặp gỡ nào rồi cũng có lúc chia xa. Ôi cuộc tình cuộc tình
 
Tình xưa quẩn quanh, ai mang bụi đỏ. Dáng em nho nhỏ, trong cõi xa vời. Tình ơi tinh ơi
 
Theo thi sĩ, người con gái với tóc dài, tà áo trắng có tên gọi là Hoàng thị Ngọ
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Vâng chỉ mỉm cười thôi, mà anh đã mang mang sầu đời rồi. Bài thơ được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc, nhạc quyện lấy thơ, làm ta như thấy được tà áo vờn bay vờn bay.
 
Ngày xưa hoàng thị, bài hat trở thành nổi tiếng ở miền Nam trước năm 1975 .
Cho đến hôm nay, có nhiều người trong chúng ta, vẫn nhớ đến gã từ quan ,vẫn nhớ đến những ngày tan trường, để :
 
Chân anh nặng nề, lòng anh nức nở
Mai vào lớp học, anh còn ngẩn ngơ ngẩn ngơ.
 
 
NGUYỄN PHỤC NGUYỄN QUANG HUY
(tháng 8 năm 2015)
 
 
 
 
 
Tìm hiểu thêm về tiểu sử nhà thơ Phạm Thiên Thư
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Ghi chú: Theo thông tin từ FB Bao Hua cho biết, hiện nay nhà thơ Phạm Thiên Thư đang cư ngụ ở Cư Xá Bắc Hải, Quận 10, Saigon.(*)
 
 
 
Cám ơn tất cả quý độc giả đã theo dõi và đóng góp ý kiến
 

Rằng xưa có gã từ quan
Lên non, tìm động hoa vàng ngủ say

 


Em tan trường về, đường mưa nho nhỏ
Ôm nghiêng tập vở, tóc dài tà áo vờn bay

 
Em đi dịu dàng, bờ vai em nhỏ
Hôm nay đường nay, cây cao hàng gầy
Ai mang bụi đỏ đi rồi
  

Em tan trường về, anh theo Ngọ về
Môi em mỉm cười mang mang sầu đời

 
PHẠM THIÊN THƯ tên thật Phạm Kim Long, sinh ngày 1-1-1940 xuất thân trong một gia đình Đông y. Quê cha: xã Đình Phùng, Kiên Xương, Thái Bình. Quê mẹ: xã Trung Mẫu, Từ Sơn, Bắc Ninh. Sinh quán: Lạc Viên, Hải Phòng. Trú quán: Trang trại Đá Trắng, Chi Ngãi, Hải Dương (1943 -1951), từ năm 1954 - cho đến nay cư ngụ tại cư xá Bắc Hải, quận 10, Saigon.(*)

Từ 1964-1973: Tu sĩ PG, làm thơ. Năm 1973, đoạt giải nhất văn chương toàn quốc với tác phẩm Hậu Kiều - Đoạn trường Vô Thanh. Năm 1973 -2000: Nghiên cứu, sáng lập và truyền bá môn dưỡng sinh Điện công Phathata (viết tắt chữ Pháp -Thân - Tâm)

Tác phẩm đã in: 
 
  • Thơ Phạm Thiên Thư (1968)
  • Kinh Ngọc (Thi hoá Kinh Kim Cương)
  • Động Hoa Vàng (Thơ) 1971)
  • Đạo ca (Nhạc Phạm Duy)
  • Hậu Kiều - Đoạn Trường Vô Thanh, 1972
  • Kinh Thơ (Thi hoá Kinh Pháp Cú)
  • Quyên Từ Độ Bỏ Thôn Đoài (Thơ)
  • Kinh Hiếu; Kinh Hiền (Thi hoá Kinh Hiền Ngu) gồm 12.000 câu lục bát
  • Ngày xưa người tình (thơ)
  • Trại Hoa Đỉnh Đồi (thơ) 1975.

Các nhạc bản: 
 
  • Ngày Xưa Hoàng Thị 
  • Đưa em tìm động hoa vàng 
  • Gọi em là đóa hoa sầu 
  • Em lễ chùa này 
  • Huyền thoại trên một vùng biển 
  • Loài chim bỏ xứ (Nhạc Phạm Duy) 
  • Như cánh chim bay (Nhạc Cung Tiến) 
  • Guốc tía, Đôi mắt thuyền độc mộc (Nhạc Võ Tá Hân)
  • Độc Huyền (Nhạc Nguyễn Tuấn), Động Hoa vàng (Nhạc Trần Quang Long)...

Tác phẩm dự định xuất bản:
 
  • Hát ru lịch sử (Trường ca lục bát) 
  • Bốn chục ngàn câu châm ngôn
  • Tự điển cười (24.000 bài tứ tuyệt - tiếu liệu pháp)
  • Huyền ngôn tâm bút
  • Điện cong Phathata dưỡng sinh 
  • Vua núi vua nước (Sơn Tinh Thủy Tinh)