Nhìn lại Cách mạng tháng Tám
   caonguyen@1515
 
 
 
Bây giờ đã gần nửa đêm, thế nhưng tôi vẫn mải mê lướt trên bàn phím, đọc, xem rồi kết bạn rồi “chating” xoay quanh chuyện thời sự.
 
Mấy ngày nay trên các mạng “xã hội” nói rất nhiều đến cái gọi là “Cách mạng tháng 8”. Nhân đây, chúng tôi xin phép được chuyển đến tất cả quý độc giả và các anh chị em một vài nhận định và bài viết nói về những ngày tháng đó.
  
Một điều rất vui là chúng tôi vừa quen biết một bạn trẻ hiện còn ở trong nước, vui là vì bạn ấy đã nhận ra và nói lên quan điểm trung thực của mình về sự gian xảo của chế độ CSVN đã lấy vải thưa che mắt người dân mấy chục năm qua.
Tại sao tôi dám nói lấy vải thưa che mắt? Bởi lẽ ngày nay nhờ có internet mà đại đa số thanh niên, sinh viên trong nước đã tìm hiểu căn nguyên, nguồn gốc của chế độ thực tại đang “cai trị” người dân với thế lực “độc đảng” toàn trị.
  
Anh Hoàng Bùi đã chia sẻ cùng bạn bè trên FB của mình qua bài nhận định sau:
Trích:
 
Đôi dòng về cuộc cách mạng tháng 8 và ngày 2/9.
 
Trước kia trong sách lịch sử, kể cả sách giáo khoa, ngày 19/8 được gọi là ngày "cướp chính quyền", sau này sửa lại thành ngày "giành chính quyền", về sau nữa thì sửa lại thành "giành chính quyền về tay nhân dân", và trong sách giáo khoa lịch sử, ý nghĩa cơ bản cuộc cách mạng tháng 8 được ghi nhận:
 
- Lật đổ ách thống trị của thực dân Pháp gần 100 năm.
- Xóa bỏ chế độ phong kiến hàng nghìn năm. 
- Đập tan ách phát-xít Nhật
- Giành chính quyền về tay nhân dân, nhân dân trở thành chủ nhân đất nước.
 
Để hiểu rõ cái sự giành này, hãy thử nhìn lại lịch sử trước và trong những ngày tháng tám.
Sau khi quân Nhật triệt hạ quân Pháp tại Việt Nam và muốn Việt Nam trở thành đồng minh sau chiến tranh, Nhật đã tuyên bố trả độc lập cho Việt Nam, và Việt Nam đã thành lập chính phủ quân chủ lập hiến do ông Trần Trọng Kim làm thủ tướng.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Thể chế quân chủ lập hiến này tương tự thể chế của Nhật hiện tại. Ngày 11-3, vua Bảo Đại ra “Tuyên cáo Việt Nam độc lập”, hủy bỏ Hòa ước Patenôtre 1884 ký với Pháp, khôi phục chủ quyền đất nước.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Như vậy vào thời điểm này, chế độ phong kiến quân chủ đã bị xóa bỏ trên đất nước Việt Nam, và sự đô hộ của Pháp cũng không còn, vì thế việc xóa bỏ chế độ phong kiến quân chủ hoàn toàn không có công của Việt Minh, đồng thời, việc lật đổ sự đô hộ của Pháp cũng không có công của Việt Minh.
 
Theo bạn Hoàng cho biết, anh là thành viên của nhóm NoU Saigon. 
Anh nói: Hy vọng với internet mọi việc sẽ nhanh hơn, ngày xưa bức tường berlin cũng hơn 20 năm mà.
 
Nhanh hơn ở đây có nghĩa là sự thay đổi thể chế của nhà cầm quyền trong nước sẽ sớm biến chuyển.
Nếu như tất cả thanh niên, sinh viên, học sinh trong nước đều có nhận định và cùng lên tiếng như anh thì hy vọng đó sẽ chẳng còn xa.
Có lẽ quý vị cũng nhận thấy anh chỉ nói ngắn gọn mấy chữ “ngày 2/9”, điều này chứ tò anh không chấp nhận đó là ngày quốc khánh, một cách dung chữ rất khéo để nói lên quan điểm của mình.
 
Trích:
 
-         Ngày 17-8, chính phủ Trần Trọng Kim tổ chức “mít tinh” chào mừng độc lập.
-         Ngày 19/8, hưởng ứng lời kêu gọi mừng độc lập, nhân dân hàng chục vạn người nô nức kéo về Hà Nội đứng đầy quảng trường.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Lực lượng Việt Minh đã cho người trà trộn, phát cờ đỏ sao vàng cho người dân, đồng thời dùng vũ lực cướp diễn đàn, hạ hoàng kỳ và treo cờ đỏ sao vàng lên, kêu gọi nhân dân ủng hộ Việt Minh.
Trong sách giáo khoa lịch sử còn ghi: "cuộc mít tinh nhanh chóng biến thành cuộc biểu tình cướp chính quyền".
 
Cho dù cướp hay giành, thì đó cũng là hành động chiếm lấy thứ vốn không phải của mình bằng bạo lực.
Trước tình thế này, Nhật đề nghị giúp đỡ chính quyền vua Bảo Đại vãn hồi trật tự và ổn định tình hình, nhưng vua Bảo Đại đã từ chối, ông đã nói một câu nói nổi tiếng: "Ta không muốn một quân đội nước ngoài làm đổ máu thần dân ta".
 
Việc từ chối giúp đỡ từ lực lượng ngoại quốc bảo vệ quyền lực của mình, tránh gây đổ máu cho người Việt cho thấy vua Bảo Đại đã rất coi trọng tinh thần dân tộc, đồng bào, truyền thống "một giọt máu đào hơn ao nước lã".
 
Vì vậy, không thể nói Việt Minh đập tan ách phát xít Nhật, mà phải nói rằng vua Bảo Đại và chính phủ của ông đã trói tay quân Nhật, để nhường lợi thế lại cho "người nhà" mình.
 
Quả là "gặp thời một tốt cũng thành công".
 
Sau khi cướp chính quyền, để củng cố tính chính danh của mình, Việt Minh đã mời vua Bảo Đại tham gia làm cố vấn tối cao, và sau đó thì lựa thời cơ tống vua ra nước ngoài. Trong hồi ký của vua Bảo Đại, ông cũng kể về những điểm này.
 
Vậy sau khi giành được chính quyền, và chính quyền đó có về tay nhân dân không?
 
Có lẽ câu trả lời đã rõ sau 70 năm. Đến ngày hôm nay, nhân dân Việt Nam vẫn chẳng có một chút quyền gì, nhân dân Việt Nam không được bầu cử một cách thực sự, không được sở hữu đất đai, không được có quyền phúc quyết hiến pháp và những vấn đề hệ trọng của đất nước. Tất cả những thứ quyền căn bản đó không có, những điều khác chỉ là hão huyền.
 
Và vì vậy, cuộc cách mạng giành chính quyền về tay nhân dân đó, 70 năm qua vẫn chưa xong.
 
Qua bài viết của anh, bạn Minh Lâm Nguyễn đặt câu hỏi:
 
Minh Lâm Nguyễn(*) Chịu khó sưu tập quá e Hoang Bui(*). Biết được thì sẽ làm gì. ??? Bây giờ liên hiệp quốc công nhận Nước Việt Nam rồi. Tính sao đây.
 
Anh đã không ngần ngại trả lời:
 
Hoang Bui(*) Liên Hợp Quốc và các quốc gia khác có công nhận hay không đều không quan trọng bằng NGƯỜI DÂN có công nhận hay không. Để chính quyền được người dân công nhận, thì phải qua tranh cử, bầu cử “thực chất”.
 
Ngoài ra anh còn đưa ra một số link để bạn bè tham khảo:
 
Một số link tham khảo để kiếm chứng sự kiện được viết bên trên, được lấy từ báo lề phải và từ chính người trong cuộc nói, kẻo lại bảo xuyên tạc và bôi nhọ.
Lời người trong cuộc kể về diễn biến ngày 17 và 19 tháng 8.
http://vnexpress.net/…/ky-uc-cuoc-tong-khoi-nghia-o-ha-noi-…
Vua Bảo Đại: 
 
  
Ghi chú: (*) là bỏ link dẫn vào fb của anh Hoàng và bạn hữu.