Nhà Thơ
  Nhà Văn
Nguyên Nhung
  Có lẽ chúng ta đã biết nhiều về Chị qua những truyện ngắn thật đặc sắc như: - Vẫn là nỗi nhớ không nguôi - Trời vẫn còn xanh - Hoàng Mai - Ngọn rau lá cỏ - Con búp bê tật nguyền - Cõi mù sương, v.v...
 
    Với những truyện ngắn, Chị lại còn cảm tác từ đó để tạo nên những vần thơ thật nhẹ nhàng, chứa đựng tất cả tâm tư tình cảm con người trong mọi tình cảnh.
 
    "Nhánh Sông Ngậm Ngùi" chính là một trong những Thi Phẩm mà Chị đã cảm tác qua truyện ngắn " Cơn Bão Rớt" của chính mình. 
    Ơi lạnh quá! Những chiều mưa chợt đến
    Từng giọt buồn sũng ướt  lá thông xanh
    Em chờ mãi cơn mưa chiều không tạnh
    Viết đôi hàng thơ muộn gửi về anh
 
Em chợt ngã từ mảnh tình tơi tả
Trong tim đau vẫn nở một cành hoa
Tình anh đấy nhưng e là muộn quá
Em ngậm sầu trong một khúc mê ca
 
    Em nhhững tưởng tình yêu giờ hoá đá
    Dưới biển sâu trong những lớp rong rêu
    Anh trở về khơi dậy một tình yêu
    Trong giây phút em ngỡ mình thuở ấy
 
Nhó ngày xa xưa, chúng mình còn trẻ
Thành phố sương mù đồi núi nên thơ
Nhớ rừng Ái Ân, nhớ hồ Than Thở
Nhớ gốc thông già ven lối đi quen
  
Nhớ da diết những buổi chiều Đà Lạt
Ly cà phê nóng ấm nụ hôn nồng
Từng sợi nắng sắt se chiều chủ nhật
Anh đi rồi, em ở lại bâng khuâng
 
    Tình đã vỡ, mênh mông đời sóng vỗ
    Mất nhau rồi, nhớ mãi cũng như không
    Sóng thời gian có xô lại tình gần
    Cũng rời rã khi ngoài khơi gió động
 
Gặp lại nhau, trời chiều hôm gió lộng
Đời ngậm ngùi trôi như những nhánh sông
Mưa vẫn mịt mờ trên những đồi thông
Tóc đã điểm, gió sương mờ nhân ảnh
 
    Em viết lại bài thơ tình năm cũ
    Chỉ một lần, rồi biền biệt thiên thu
    Ta đến, ta đi, âm thầm lặng lẽ
    Như một lần, đã lặng lẽ xa nhau ….
(cảm tác theo truyện ngắn Cơn Bão Rớt của Nguyên Nhung)
  
Tình Đầu
 
Năm em mười bảy tuổi
Có anh đi vào đời
Bằng ánh mắt nụ cười
Với mùa Xuân lên ngôi
Thương nhau vào mùa Xuân
Rồi tình yêu thắm dần
Sách vở đầy thương nhớ
Tình đẹp như thiên thần
Hai nhà chung một ngõ
Cách một mảnh vườn sau
Vườn nhà anh bướm lượn
Vườn nhà em trồng rau
Yêu nhau không dám nói
Nhìn nhau không dám cười
Thư tình anh đem dấu
Dưới bụi cây ven rào
Những chiều ra hái rau
Mắt ngó trước nhìn sau
Thư tình trong túi áo
Len lén mình thương nhau
Rồi bỗng dưng một dạo
Thư hồng anh thôi trao
Nụ cười thôi đưa đón
Gặp nhau anh chẳng chào
Buồn lắm anh biết không?
Chiều chiều ra vườn sau
Nắng nghiêng qua hàng giậu
Thư hồng anh để đâu?
Không phiền trách chi nhau
Chỉ buồn cho tình đầu
Mau phai như màu áo
Nghe tim mình đau đau...

Nguyên Nhung
  
 
 
 
 
 
 
Mong manh...
 
Mong manh như hạt sương
Rơi trên nhành lá cỏ
Gió khua sương dễ vỡ
Nắng lên sương bốc hơi
Đêm về sương nhẹ rơi
Sáng ra sương về trời
Bay theo con nắng mới
Một ngày, một ngày trôi …
Có bước chân ai qua
Lướt nhẹ trên cỏ hoa
Rung hạt sương dễ vỡ
Lung linh ánh mặt trời
Hãy để sương nằm ngủ
Ẩn mình trên cỏ hoa
Đừng lay sương dễ vỡ
Đừng để sương trên tay
Sương không là sương nữa
Chỉ là giọt nước thôi
Mong manh như hạt sương
Dễ thương như hạt lệ
Hạt sương và hạt lệ
Có mãi trong cuộc đời.
 
Nguyên Nhung
  
  
 
TRUYỆN NGẮN
  
  • Trời vẫn còn xanh
 
  • Cõi Mù Sương
 
  • Vẫn là nỗi nhớ khôn        nguôi
 
  • Hoàng Mai
 
  • Ngọn rau lá cỏ
 
  • Con búp bê tật nguyền
 
  • Đốm lửa trên sông
 
  • Đôi chim sáo