Ngô Thụy Miên
   nguyen phuc, nguyen quang huy
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
  
 
Có những tình khúc, bất chợt nghe lại từ đâu đó. Vẳng trong căn phòng vắng, chiều ở quán cà phê; hay đêm ở một phòng trà vắng.  Kỷ niệm bỗng chợt về như cơn nước lũ! Cả một khung trời thanh xuân kéo đến. Thật nên thơ và cũng xót xa làm sao. Xót xa vì người tình đã bỏ đi, chỉ còn ta với khung trời kỷ niệm, lang thang, lạc lối về. Một mình dưới chiều xuân đen, không còn nữa tiếng dương cầm ngày nào và giọng hát trẻ thơ đâu đó !

Em có bao giờ còn nhớ mùa xuân
Nhớ tháng năm xưa của tuổi dại khờ
Nhớ tiếng dương cầm, giọng hát trẻ thơ
Có thấy bơ vơ, ngày tháng đợi chờ
  
 
 
 
 
 
 
 
Một chiều nổi gió, định mệnh đã dắt người nhạc sĩ tài hoa, và cô bé có cặp mắt nai vàng gặp nhau. Rồi họ cho nhau bàn tay và mắt môi ấy. Định mệnh cũng bắt họ chia tay năm 1975. Nỗi đớn đau mất nước và nỗi buồn chia xa. Người con gái tên Vân , mang nụ cười thật gần của mình sang Mỹ. 
 
Cuối năm 1978 bản nhạc " Em còn nhớ mùa xuân" được trình bày lần đầu tiên trong đêm văn nghệ tại Bidong Mã Lai. Năm 1979, NTM được định cư ở Canada,  người con gái có cặp mắt sáng tình xanh bay từ San Diego sang gặp người tình cũ.  Và để nghe hồn thu nói : mình yêu nhau  nhé.
 
Bản nhạc đầu tay của NTM là bản "chiều nay không có em", được sáng tác vào năm 1963. Nhưng mãi đến năm 1965, khi nền văn học nghệ thuật của miền Nam cực thịnh mới được mọi người biết đến.
  
 
 
 
 
 
 
 
Lời ca nhẹ nhàng, mượt mà. Đã tạo nên sắc thái riêng biệt, chỉ có ở NTM Một nhạc sĩ có một tâm hồn thi sĩ, Chịu ảnh hưởng của nhạc cổ điển tây phương, nên những tình khúc đều có những âm giai cao vút, thoát tục:
  
 
 
 
 
 
 
 
Năm 1969, NTM xuất bản tập nhạc đầu tay là Tình khúc Đông Quân, tập nhạc quay Roneo. Vâng, Đông Quân chính là bút hiệu đầu đời của nhạc sĩ. Tập nhạc được giới học sinh và sinh viên ưa thích. Phải kể đến bài "Dấu tình sầu". Bản nhạc diễn tả người con gái giận hờn, bước đi quấn quýt nỗi buồn. Ừ, giận hờn xin ngập lối đi.
  
 
 
 
 
 
 
 
Không giống với nỗi buồn của Vũ Thành An. Cũng mất mát đó, cũng xót xa đó. Cũng ngồi nhìn tình yêu đội nón ra đi. Nhưng không thất vọng, không đắng cay. Tất cả chỉ là mầu xanh với hy vọng, với ước ao, khi đợi gió về , để mang hồn thu tới
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Ai đó nói rằng: nghệ sĩ có sự rung động, xúc cảm đến nhanh hơn mọi người. Và xung quanh họ đều có bóng đáng giai nhân. Họ tự cảm thấy lẻ loi những chiều trên phố, những cơn mưa đến bất chợt. NTM cũng không ngoại lệ, nhạc sĩ đã từng ngẩn ngơ, khi thấy một mái tóc huyền, khi bắt gặp cặp mắt đen ngơ ngác, một dáng bước kiêu sa.
  
 
 
 
 
 
 
Nghe bài hát trên, bắt ta liên tưởng đến những ngày lang thang ở thư viện Saigon, trường Gia Long hay con đường lá me của Trưng Vương. Ôi những con đường áo trắng, đã nuôi bao tâm hồn thi sĩ, nhạc sĩ. Nhìn tà áo bay bay, như uống phải một loại rượu nồng. Có uống đâu, vâng có uống đâu , mà làm ta ngất ngất cơn say. 
 
 
 
 
 
 
 
Trong phần văn học nghệ thuật, khi nói đến NTM chúng ta cũng phải nói đến cuộc gặp gỡ kỳ thú của đôi tâm hồn lãng mạn, đó là nhà thơ Nguyên Sa. Họ gặp nhau trong lời thơ,  họ có những rung động, thôi thúc của tình yêu của tuổi trẻ, của trời chợt mưa chợt nắng chẳng vì đâu. 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
  
Thơ nhẹ quá, nhạc còn bay bổng hơn. Hồn bay trên một giòng sông trắng, như áo mù sương
 
 
 
 
 
 
 
Vâng, cũng là điệu Valse, điệu Valse bay bay nhẹ như mây, như cánh chim xa ngút ngàn. Anh đi xa như cánh chim, người ở lại hỡi em, hỡi em người xóm đạo, em vẫn có còn ngoan
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Tính cho đến nay, NTM đã sáng tác gần 80 tình khúc. Hơn 20 bài viết trong nước.  Còn lại là những ca khúc được viết ở hải ngoại. Những bài hát trước đây, được nhiều người yêu thích hơn.
Đầu năm 1990, những tình khúc: Em về mùa thu, riêng một góc trời,  hắt hiu đời ai, cũng được kể là những bài hát thành công. 
 
Nguyễn Phục nguyễn quang Huy
( tháng 8 năm 2015)
  
 
Nơi ấy bây giờ còn có mùa xuân
Có dáng nghiêng nghiêng,nụ cười thật gần
Có mắt nai vàng, ngời sáng tình xanh
Em có bao giờ thấu cho lòng anh
Không có em, đường xưa giăng mắc mây trôi
Chiều nao hai đứa chung đôi
Lặng nhìn mùa thu lá rơi
Không có em, mùa thu thôi lá vương bay
Rồi từ giọng hát em, chợt vút cao, vút cao một trời
Bài thánh ca đêm, vang lên trong ngày dài mệt nhoài
Ôi, biết đến bao giờ ta đốt hết từng lời ca êm
Mặn nồng trong tim muộn phiền
Trời còn mây tím để lá mơ nhiều
Lá khóc trên mi cho môi ươm sầu
Chiều lên đỉnh núi ngang đầu
Nhặt thương cho gót dâng sầu
Giận hờn xin ngập lối đi

Và em có nghe khi mùa thu tới
Mang ái ân mang tình yêu tới
Em có nghe,  nghe hồn thu nói
(hồn thu nói gì vậy? )
Hồn thu nói , mình yêu nhau nhé
Vẫn tóc mây bay , má môi hồng thắm
Gót bước nhẹ vương ý thơ
Tình yêu nào vương mắt ngọc
Mơ ước mãi chưa phai nhòa
Nhạc chiều lang thang rũ say
Từng hạt mưa rơi khóc trên cung đàn
Rượu nồng ai say , ngất ngây vì nhớ
Và tình yêu đó xin ngừng bước chân
Em chợt đến chợt đi anh vẫn biết
Trời chợt mưa chợt nắng chẳng vì đâu
Nhưng ra đi mà không bảo gì nhau
Để anh gọi tiếng thơ buồn vọng lại
Paris có gì lạ không em
Mai anh về giữa bến sông Seine
Anh về giữa một giòng sông trắng
Là áo sương mù hay áo em
Mai anh về em có còn ngoan
Mùa xuân hoa lá bay đầy ngõ
Em có tìm anh trong cánh chim
Tình yêu như nắng, nắng đưa em về
Bên giòng suối mơ
Nhẹ vương theo gió, gió mang câu thề
Xa rời chốn xưa .