LỜI GỌI CHÂN MÂY
Nguyen Phuc, Nguyen Quang Huy
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Lời nhạc thật chậm, thật đắng cay, không hờn trách, nhận chịu nỗi đau họ yêu nhau và biết là sắp xa nhau rồi. Họ cùng hát, họ cho nhau hết đời này.
Người nữ nghẹn ngào, cất tiếng hát trầm đục là Lê Uyên để trả lời Phương: 
 
Anh ơi, anh ơi, tang thương mỗi khi thấu trời 
Anh ơi, xin anh cúi cho cơn mộng dài 
Để chờ ngày mai nắng lên.
 
Quí vị ạ, họ còn hy vọng, để nhỡ ngày mai nắng lên. Chỉ là hy vọng thôi ! 
Đọc hết tập nhạc của Lê Uyên Phương, chúng ta không thấy có một lời ca nào vui vầy hạnh phúc. Nếu có chỉ là hạnh phúc thương đau. Như thú đau thương ngày nào, có tự thuở hồng hoang.
Phải, họ cũng cho nhau nụ hôn chứ, nhưng nụ hôn nghe cũng buồn phiền ! 
 
Cho em môi hôn vội vàng
Thương em lo âu tình sau
...
Cho tôi yêu em nồng nàn
Dù biết yêu , tình yêu muộn màng
 
 
Tại sao Phương, tức Lê Uyên Phương lại ngậm ngùi đắng cay đến như vậy? Vì tất cả chỉ là mệnh số. Năm ấy Phương mắc một căn bệnh hiểm nghèo. Không biết sẽ ra đi lúc nào ! Nên lời ca chỉ toàn là những giọt nước mắt.
 
Lệ ngập ngừng bờ mi
Giọt nước mắt lăn nỗi buồn
Giọt nước mắt xa cách vời vợi trông
 
Cũng có khi chúng ta khóc vì hạnh phúc, nhưng thường là nỗi buồn đau. Giọt nước mắt ngập ngừng, lăn theo nỗi buồn, rơi xuống hồn anh, rơi xuống bên đời. Bởi vì ngày mai chúng ta không còn nhau nữa.
 
 
Giờ này còn nhìn nhau
Nhìn đắm đuối như suối buồn
Nhìn suốt kiếp như chết mòn
Nhìn hấp hối thương đau
Ngày mai , ta không còn thấy nhau
 
 
Hãy cầm chắc đôi tay em, anh nhé, hãy trân quí phút giây này. Vì ngày mai ta chẳng còn nhau, bên đời này. Dù có là giá buốt thương đau.
 
Giờ này còn gần nhau
Gần thắm thiết trong mối sầu
Cầm giá buốt thương đau 
Ngày mai , ta không còn thấy nhau.
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Nhưng trên thềm ga, chờ đến trăng tà, em ơi vì đâu, hẹn rồi thờ ơ.
Rốt cuộc em không đến. Anh trả lại tự do cho sân ga. Lại cứ  ngỡ em sẽ đến.
 
Ai như người yêu, mầu áo mây chiều, ai như người yêu, lạnh lùng cô liêu.
 
Người con gái mà tác giả đợi chờ ở sân ga là Lê Uyên, tên thật là Lê Phúc Anh. Năm 1968 họ gặp nhau ở Đà Lạt. Tình yêu đến ngọt bùi, vượt qua bao nhiêu khổ đau. Cặp song ca đi hát khắp các sân trường đại học, từ Đà Lạt đến Sài Gòn.
 
Thập niên 60, những bài hát được giới trẻ yêu thích và quen thuộc là: “Vũng lầy của chúng ta”, “Tình khúc cho em”, “Lời gọi chân mây”, “Cho lần cuối”. Lời ca thật buồn và bi quan:
 
Như hoa đem tin ngày buồn 
Như chim đau quên mùa xuân
Còn trong hôn mê buồn tênh
Lệ mãi những bước ê chề
 
Tất cả như một điều báo trước cho người tài hoa. Họ yêu nhau trong trắc trở, họ vượt qua bao khó khăn. Căn bệnh hiểm nghèo của Phương , như một vũng lầy. Mà yêu nhau là bước vào cơn say, bước xuống cơn đau: 
 
Theo em bước xuống cơn đau 
Bên ngoài nắng đã lên mau
Cho nhau hết những mê say
Cho nhau hết cả chua cay
 
Có thể nói, nhạc của Lê Uyên Phương chỉ có chính họ mới chuyên chở được nỗi buồn, nỗi đau, nỗi cách xa. Như một cặp tình nhân rộn rã sao trời, lấp lánh nỗi thống khổ, đâu đó trong bản nhạc đá xanh.
 
Như viên đá lưng tròng, mắt quan tài tươi
Ôi mộng đã tan rồi 
Như viên đá, nay thành đá trên mộ bia.
 
Vâng , ông mất năm 1999. Sau 20 năm định cư tại nam Cali, với cuộc tình tan vỡ nhiều năm trước đó.
 
Ngày ngày đợi chết trong lùm cây u uất
Người tình giờ đã quên tình sâu xa vắng 
Đã quên tình sâu muôn đời 
Đá không ngỏ lời.
 
Nguyen Phuc, Nguyen Quang Huy.
(tháng 8 năm 2015)
 
 
 
 
 
 
 
 
Lê Uyên Phương viết nhạc từ năm 1960, lời ca khắc khoải nồng nàn.
Chỉ có một bài rộn ràng vui tươi, nhưng nghe vẫn thấy xót xa thế nào ! 
Em lên ngày mai, đường gió trăng cài, mong em từng giây, rộn ràng như ngây.
Dĩ nhiên cuộc hẹn hò nào thì cũng phải chờ đợi, mà nếu lỡ em không đến thì sao ?