TỪ CÔNG PHỤNG - Giọt lệ cho ngàn sau
Nguyễn Phục nguyễn quang Huy
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
  
Anh trở lại chốn cũ, nơi mình thường hò hẹn. Anh muốn tìm lại con đường ngày xưa, nơi mà ngày nào hai đứa sánh đôi . Để anh biết được nỗi yêu thương cho em ngần nào. Lối xưa vẫn còn đó, chỉ không thấy bóng hình em.
 
Ôi, con đường xưa rồi sẽ mờ dấu chân người :
Lối rêu xưa sẽ mờ dấu chân người
Người buồn cho mai sau, cuộc tình ta trôi mau .
Thoáng như chiếc lá vàng bay
Mùa thu qua, mùa thu qua hững hờ
Nhạc sĩ Từ Công Phụng
  
Giọt nước mắt xót xa nhỏ xuống trái tim côi
Một đời tôi tê tái, lắng nghe muôn cung đàn hắt xuống đời
Một đời tôi mưa mau, một đời em thương đau
 
Tại sao trời lại mưa mau, tại sao tình yêu lại rón rén ra đi. Bỏ anh , không một lời từ biệt, bỏ lại mắt môi này héo hon, chỉ còn giọt nước mắt rớt trong hồn anh !
 
Yêu nhau một thời, xa nhau một đời
Lệ này em nhỏ xuống hồn tôi
 
Vâng, bài hát giọt lệ cho ngàn sau của Từ Công Phụng. TCP viết nhạc tình, nhạc tình buồn, chia tay, xót xa. Xót xa luôn còn đó. Niềm yêu thương vừa bỏ anh đi mất, đi rồi không về. Ngoài trời vẫn còn mưa
 
Mưa trên cuộc đời mưa trên tình người
Lệ này em sẽ khóc ngàn sau
 
Nếu để ý một chút, nhạc của họ Từ,  thường có mùa thu mây bay. Có giọt nước mắt của ai đó rơi rơi, có nỗi buồn đến tự thuở nào.
 
Thuở nào yêu hết trái tim này
Lời nào yêu hết trái tim này
Xin giữ trong mắt lệ, xin giữ trong mắt lệ
Mưa âm thầm buổi chiều thổn thức
Lệ nhạt nhòa từ ngàn năm trước
 
Vâng, mùa thu thì phải có mây ngàn bay và gió thu ở đâu thổi về,  vờn lên mắt môi anh, mắt môi em ,và nụ hôn xưa không còn nữa. Đã qua rồi một thời, đã hết rồi một đời.  Một đời bơ vơ, một đời bão nổi
 
Chiều nay có mùa thu đi về,  buồn vương mây ngàn giăng khắp lối
Mùa thu bơ vơ đứng bên trời
Mắt môi hong gió thu buồn
 
Tình yêu thật lạ kỳ, đến đột ngột và đi vội vàng. Nhiều khi người nhạc sĩ như một nhà tiên tri. Hay vì lẽ hợp tan của trời đất. Đang tay trong tay, mà đã nhớ em ngày sắp tới. 
 
Ngày mai chúng mình xa nhau rồi
Buồn sao, em buồn sao em không nói
Ngày mai anh đi rồi
Em có buồn không em
 
Em có buồn gì không? Tôi nghĩ người hỏi câu này chắc là buồn hơn. Nên anh trở lại con đường có lắm thu buồn đó, đứng dưới hàng cây, hàng cây đã khác xưa rồi. Và tình yêu của mình có mất không em? 
Hãy cho anh nói lời cuối, bởi vì :
 
Đường về nhà em xa lắm
Xin người đừng dối gian thêm nhiều
Kỷ niệm nào như muốn khóc, đến tôi
Xin một lần được đưa hết cho nhau
 
Tất cả chỉ là những dối gian. Mà một đời anh gánh chịu. Chúng ta cũng không cần tìm nhau nữa, để làm gì !
 
Thôi đừng tìm đến nhau làm gì
Thôi đừng nhìn nhau nữa mà chi
Đường về nhà em sỏi đá
Thôi anh về, quên hết đi ngày xưa
 
Tinh yêu đáng được tôn vinh, hãy treo trên ngọn cao. Đâu ngờ chỉ là ngọn tình sầu, mà hạnh phúc mang đến nghe sao buồn thiu .
 
Hạnh phúc tôi, hạnh phúc tôi
Nghe những ngày con nước về
Ngoài trời mưa mau, ngoài trời mưa mau
Tay vuốt mặt không cùng
 
Vuốt mặt cho kịp dưới trời mưa mau để nghe ngàn thương đau. Bạn có trải qua chưa, bạn có nghe hắt hiu tự mắt người nữ đã muốn quay mặt đi, đã ngoảnh mặt cười trong gió
 
Tôi nghe hắt hiu tự mắt em ngát tận
Môi thâm khô từ thuở định hôn người. 
 
Cái gì,  chỉ mới định hôn thôi mà . Vậy mà môi đã thâm khô hết rồi.  Nỗi khát khao về tình yêu, nỗi yêu thương cho người con gái, rồi thì cũng lạnh ngắt, đã đắng cả hồn, làm thay đổi cả thời tiết nữa sao .
 
Ngày tháng hạ khi không mà trở rét
Giọt nắng vàng lung linh mầu lạnh ngắt
Sao khi không người ngoảnh mặt kiêu sa.
 
Không phải tự nhiên đâu, mà là định mệnh. Định mệnh thường buồn thiu, nhất là số phận của tình yêu, chia xa chia xa. Mà chứng nhân của cuộc tình ngày nào, cũng đã buồn quá không còn muốn sống .
 
Tôi nghe hắt hiu từ mắt em ngát tận
Con dế buồn tự tử giữa đêm sương
Bầy sẻ cũ cũng qua đời lặng lẽ
 
Lời bài hát không giống với những óng mượt, man mác, mùa thu , mây ngàn thường lệ của họ Từ. Vâng đó là một bài thơ của Du Tử Lê được phổ nhạc .
 
Chúng ta hãy cùng trở lại với sáng tác đầu tay của Từ Công Phụng, vào năm 1960, lời ca nhẹ nhàng thanh thoát, đẹp như một bài thơ.
 
Bây giờ tháng mấy rồi hỡi em
Anh đi, anh tìm mùa xuân trên đời
Chiều nay nếu em đừng hờn dỗi
Trách nhau một lần thôi
 
Chỉ là những mông lung, lãng mạn, vì mùa nào thì mây cũng bay thôi. Chỉ có tình yêu anh cho em là mùa xuân. Phải, chỉ còn mình anh đưa em về, hôm nay,  ngày mai và ngày mai nữa.
 
Mai đây anh đưa em đi về
Mưa giăng chiều nắng tà
Cho buốt lạnh chúng mình
Em ơi xin đừng hờn nhau nữa
Nhìn nhau buồn vời vợi
 
Nhìn và cùng hát với nhau nhạc buồn, như Phụng vẫn thường song ca với Từ Dung vào thập niên 1970. Được giới sinh viên và học sinh ở miền Nam trước 75 rất ái mộ. (tất cả những bài viết của Huy, có tính cách văn nghệ , gọn nhẹ, để giải trí . Không phải là một bài phê bình hay khảo cứu)
 
 
Họ ái mộ với hầu hết những tình khúc của ông, nhưng nổi tiếng của họ Từ vẫn là: bây giờ tháng mấy, mùa thu mây ngàn, lời cuối, trên ngọn tình sầu...
 
Tình yêu đã quyện lấy con người, và thơ nhạc đã quyện lấy tình yêu. Mọi người đều có một thời để yêu, và một thời để nhìn lại những mối tình đẹp và buồn đó.
 
Từ Công Phụng cũng thế, cũng cám ơn cuộc đời này, dù cuộc đời không có gì vĩnh cửu cả. Nhưng, nhưng nếu có :
 
Nếu có điều gì vĩnh cửu được, thì em ơi đó là tình yêu chúng ta
 
Bờ môi ngoan hương tóc rũ mềm
Gọi tên em lòng háo hức đêm mưa
Anh mãi sẽ bên em, cho đến tận cuộc đời. 
 
Phải, anh sẽ gọi tên em vào một đêm mưa, như tiếng gọi thầm kỷ niệm. Để chở mắt môi này về với tuổi thơ. Rồi anh sẽ đón em về :
 
Rồi mai đây anh sẽ đón em về
Mở cửa hồn em vào đó rong chơi
Em có thấy tình anh ngát hương hoa...
 
Nguyễn Phục nguyễn quang Huy
( Tháng 9 năm 2015, cho My Jerry )
 
Mời quý vị và Anh Chị Em cùng thưởng thức nhạc phẩm "Giọt Lệ Cho Ngàn Sau" qua tiếng hát Tuấn Ngọc