Lệ rơi lấp mấy tuổi tôi, mấy tuổi xa người.
Nguyễn Phục nguyễn quang Huy
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
  
  
NGUYỄN BÍNH
Nguyễn Phục nguyễn quang Huy
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
  
Mười chín tuổi, mắt môi mơ mộng tình yêu ; lòng rộn ràng, xôn xao mở hội. Mười chín tuổi chờ đón tình yêu đầu đời. Mười chín tuổi, viết bài thơ tình lời lẽ lãng mạn chân quê .

Có ai trong chúng ta lúc còn thanh xuân, đã từng đi yêu một người nữ ở cuối con đường kia, một cô bé dễ thương trong con hẻm nhỏ. Hay một cô hàng xóm kế bên nhà ?
 
Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
Cách nhau mấy dậu mồng tơi xanh rờn
Hai người sống giữa cô đơn
Nàng như cũng có nỗi buồn giống tôi
TỪ CÔNG PHỤNG - Giọt lệ cho ngàn sau
Nguyễn Phục nguyễn quang Huy
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
  
Anh trở lại chốn cũ, nơi mình thường hò hẹn. Anh muốn tìm lại con đường ngày xưa, nơi mà ngày nào hai đứa sánh đôi . Để anh biết được nỗi yêu thương cho em ngần nào. Lối xưa vẫn còn đó, chỉ không thấy bóng hình em.
 
Ôi, con đường xưa rồi sẽ mờ dấu chân người :
Lối rêu xưa sẽ mờ dấu chân người
Người buồn cho mai sau, cuộc tình ta trôi mau .
Thoáng như chiếc lá vàng bay
Mùa thu qua, mùa thu qua hững hờ
Nhạc sĩ Từ Công Phụng
Anh cho anh là nghệ sĩ
Nhiều khi nghe cũng buồn cười
Đôi lúc tưởng mình thi sĩ
Ngồi khóc giữa trời mưa rơi

Sẽ có người thắc mắc tại sao tôi lại gọi Anh là “ngông sĩ”.
Quả là như thế, Nguyễn Phục nguyễn quang Huy là vậy đó, lãng đãng, nghông nghênh trong đời này. Viết văn, làm thơ và thỉnh thoảng đi dẫn chương trình cho một đêm nhạc thính phòng. Huy viết từ ngày còn trẻ với bút hiệu Tang Hồ, Thoại Ca; bài của Anh đã đăng các báo ở miền Nam trước năm 1975.
  
   Ngô Thụy Miên
   nguyen phuc, nguyen quang huy
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
  
Có những tình khúc, bất chợt nghe lại từ đâu đó. Vẳng trong căn phòng vắng, chiều ở quán cà phê; hay đêm ở một phòng trà vắng.  Kỷ niệm bỗng chợt về như cơn nước lũ! Cả một khung trời thanh xuân kéo đến. Thật nên thơ và cũng xót xa làm sao. Xót xa vì người tình đã bỏ đi, chỉ còn ta với khung trời kỷ niệm, lang thang, lạc lối về. Một mình dưới chiều xuân đen, không còn nữa tiếng dương cầm ngày nào và giọng hát trẻ thơ đâu đó !

Em có bao giờ còn nhớ mùa xuân
Nhớ tháng năm xưa của tuổi dại khờ
Nhớ tiếng dương cầm, giọng hát trẻ thơ
Có thấy bơ vơ, ngày tháng đợi chờ
  
Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay
Tóc em, anh sẽ gọi là mây
Ngày sau, hai đứa mình xa cách
Anh vẫn được nhìn mây trắng bay
 
Lời thơ hiền quá, tội nghiệp quá. Chỉ cần câm lấy đôi bàn tay thôi, và tóc em được gọi là mây.
 
 
                                                                                                                         
    
                                                                                                                                                             luận bàn và đọc    
                                                                                                                                   nguyen phuc, nguyen quang huy
                               
 
 
 
 
 
 

        
Xem thêm       
Bản Thánh Ca Alpha Đỏ 
  Quốc Nam

       Ngày hội ngộ, ta thương về trường mẹ,
       Cổng Nam Quan sừng sững đẹp lạ thường.
       Những chàng trai Võ Bị vẫn hiên ngang,
      Trong đồng phục Jaspé, Alpha Đỏ       
 
 
                                                                 Xem tiếp
 
NGÀY NÀY NĂM XƯA
  THÁNG 1
 
  1 tháng 1:
  - 1912: Ngày bắt đầu năm mới (lịch Gregory); ngày Kỷ niệm khai quốc tại Đài Loan THDQ. 
  - 1984: Ngày Độc lập tại Brunei.
  - 1502:  Một đoàn thám hiểm của Bồ Đào Nha trở thành những người châu Âu đầu tiên thám hiểm khu                  vực nay là thành phố Rio de Janeiro (hình) tại Brasil.
  - 1901:  Các thuộc địa New South Wales, Queensland, Victoria, Nam Úc, Tasmania và Tây                                   Úc của Anh được liên bang hóa thành Thịnh vượng chung Úc.
Xem thêm      
Sài Gòn thời đó còn đẹp như một bài thơ.
Hòn ngọc viễn đông sáng của tình yêu đôi lứa, xanh của mắt môi thanh bình. 

Và những người tuổi trẻ làm dáng bên ly cà phê đắng, với điếu bastos xanh.