Đường Đến Mùa xuân
Truyện ngắn: tác giả Hồ Thụy Mỹ Hạnh
 
 
  
Nàng cầm chặt chiếc điện thoại trong tay, đầu dây bên kia đã tắt mà giọng nói của anh như vẫn còn bên tai, vang vang lập lại trong đầu nàng như vọng âm từ một nơi nào xa xăm lắm :
-Tết này anh sẽ có một món quà đặc biệt cho em, em sẽ rất vui vì điều đó, anh tin chắc như thế….
 Nàng lắc đầu nguầy nguậy như có anh đang trước mặt:
 -Không! Em không thích bất cứ thứ gì, anh đừng tốn công bày vẽ, ở Việt Nam bây giờ cái gì cũng có, hàng ngoại nhập đủ cả anh ạ!...”.…
Giọng anh pha chút đùa cợt:
-Nhưng cái anh nói thì em không thể mua vì nặng ký lắm.
-Nếu không có khả năng mua được thì em thường không nghĩ đến
 
Nàng ngập ngừng, rất muốn nói với anh rằng nàng chỉ muốn gặp anh, muốn có anh hơn bất cứ thứ gì anh có thể tặng nàng, nhưng nàng không nói ra được, nàng muốn tự anh phải  hiểu đến điều ấy, lẽ nào tình yêu mà anh vẫn thường thì thầm bên tai nàng qua điện thoại trong những đêm khuya không đủ làm anh nghĩ ra sự khao khát mà tất cả những người đang yêu nhau trên đời đều nghĩ đến?
 
-Alô! Em vẫn đang nghe anh nói chứ? Sao tự nhiên im lặng vậy?
-Dạ! Em vẫn đang nghe mà, anh nói tiếp đi.
-Anh đang chuẩn bị cho một chuyến du lịch, sắp tới anh được nghỉ hai tuần…
 
Tim nàng rộn lên, hồi hộp:
-Anh định đi đâu vậy anh?
-Sang Cali! Anh muốn thăm một người bạn, bọn anh sẽ cùng đón tết và ôn lại kỷ niệm…
Tự nhiên nàng cảm thấy nghèn nghẹn ở cổ:
-Vâng! Có lẽ ở đó hấp dẫn lắm?
Giọng anh vui hẳn lên:
-Dĩ nhiên rồi, anh luôn luôn mong đợi chuyến đi này mà.
 
Nàng im lặng, như không còn gì để nói nữa. Trái tim nàng nhói lên một cảm giác hụt hẫng với câu hỏi trong đầu “Sao anh không mong một chuyến trở về với em?...” Nàng cắn môi nén sự xúc động, nàng cũng hiểu rằng nếu anh không muốn về mà nàng hỏi điều ấy chỉ khiến anh khó xử, nàng không bao giờ muốn anh phải khó trả lời một câu hỏi nào của nàng, nên nàng luôn tránh nhắc đến việc anh về Việt Nam, một phần vì nàng hiểu anh rất bận rộn, không dễ có một khoảng thời gian đủ cho một chuyến trở về, nhưng nay thì khoảng thời gian mà nàng mong anh có, đã có. Nhưng tình yêu anh dành cho nàng không đủ động lực thôi thúc anh về. Thời gian hai tuần không phải là nhiều nhưng quý biết bao, nó có thể xoá đi khoảng cách giữa hai người và có thể biến ước mơ thành hiện thực. Để nàng được ngả vào vòng tay của anh, được nhận những nụ hôn yêu thương thực sự chứ không phải chỉ được anh gởi qua những dòng thư điện tử, hay qua những tin nhắn trong điện thoại hàng đêm.
 Nhưng anh không về với nàng! Điều ấy nói lên rằng người bạn nào đó của anh quan trọng hơn, còn mộng ước về tương lai mà anh thường nói, nàng nghe và ấp ủ, mang cả vào những giấc mơ với bao nhiêu hy vọng, hạnh phúc, giờ đây chỉ là ý nghĩ của riêng nàng. Còn anh, lời nói ấy có thể chỉ để làm hương vị tạo nên niềm vui muộn màng sau bao nhiêu gian nan, thăng trầm trong cuộc đời mà anh đã trải qua.
 
Cảm giác bồng bềnh như người say sóng, im lặng và chịu đựng, nàng không nói lên được cảm nghĩ của mình khi bên tai nàng giọng nói của anh vẫn cất lên vui vẻ với những câu chuyện gây cười mà trước đây nàng cũng luôn bật cười khi anh kể xong. Anh hãy vui thật nhiều nhé, lúc nào em cũng mong anh vui như vậy đó, anh yêu…
Nước mắt nàng ứa ra, anh không biết. Vâng! Làm sao anh biết được. Nàng yêu anh, như chưa từng yêu ai như thế và tình yêu đó giờ đây khiến nàng như ngợp thở, khi nghe anh báo tin rằng anh sẽ dành thời gian nghỉ hiếm hoi sắp tới để đi thăm người bạn của anh.
 
Nàng ngả người xuống giường, rã rời, đuối sức như vừa trải qua một chặng đường dài. Sự nhạy cảm, yếu đuối trong nàng giành phần thắng, nước mắt nàng vẫn ứa ra thấm vào chiếc gối lẻ. Nàng khe khẽ gọi tên anh, rên rỉ như một con mèo ốm “Anh không yêu em như là anh vẫn nói mà, phải không?...”. Nỗi buồn len vào tận nơi khuất nhất trong tâm hồn nhưng nàng không trách anh, trách làm gì khi điều anh quyết định sẽ mang lại niềm vui cho anh. Nàng có gì để ràng buộc, níu giữ anh chứ? Như hơn hai mươi năm trước nàng cũng đã để anh rời xa nàng
.
O0O
 
Ngày anh vào quân ngũ nàng còn là một bé con, nhưng nàng vẫn nhớ dáng vẻ hào hoa, lịch lãm của anh trong bộ quân phục màu dương tím của binh chủng hải quân  mà nàng được thấy khi anh về phép.
Rồi miền Nam thất thủ, biền biệt mấy năm mới gặp lại. Lần này anh từ trại cải tạo trở về, dáng dấp oai phong ngày xưa giờ cao khều, gầy nhom. Anh trở về với căn nhà đã vắng rồi người mẹ thân yêu, vì thương nhớ và lo lắng cho đứa con trai, bà ngả bệnh và ra đi không kịp đợi con về. Anh sững im với nỗi đau không ai chia sẻ được.
 
Trái tim nhạy cảm với những suy nghĩ già trước cái tuổi mười tám của nàng đã rung lên, thương cảm hơn trước hình ảnh anh cùng những người gọi là “Ngụy quân, ngụy quyền” hàng tháng phải ra trước những cuộc họp dân phố để kiểm điểm trong thời gian quản chế. Nàng luôn đi họp thay cho gia đình, từ hàng ghế của những người dự họp nàng nhìn anh, có cảm giác anh vẫn đơn độc dù bên cạnh có  bao nhiêu người, bao giờ trong lòng nàng cũng gợn lên một chút gì đó xót xa, đồng cảm. Nàng hình dung ra những khó khăn mà anh đang gặp phải, cuộc sống vẫn tiếp diễn và anh sẽ làm gì khi trở về không có nghề nghiệp, công việc gì để làm. Những người có lý lịch “trong sạch” còn xin việc không ra huống chi là anh, chưa nói những đợt công tác phúc lợi do địa phương tổ chức liên miên mà những người trong hàng ngũ của anh phải chấp hành khi được gọi. Cứ phải mang gạo nhà tự túc đi làm công tác, khó khăn lại càng khó khăn.
 
Thỉnh thoảng nàng gặp anh, đôi khi do tình cờ và đôi khi do nàng cố ý, nàng luôn dành cho anh sự quan tâm chia sẻ. Dần dà hai người trở nên thân thiết. tình yêu đến là điều tất yếu, dù tình cảm nơi anh ít bộc lộ, cũng trầm lặng như con người anh. Anh không săn đón, hẹn hò, không cho nàng những lời yêu thương có cánh mà nàng thích nghe anh nói, vậy mà nàng yêu, không giải thích được tại sao lại chọn anh để trao gởi mối tình đầu của mình. Nàng còn quá trẻ để hiểu hơn cái điều đơn giản đối với riêng nàng: Yêu là yêu! Không suy tính thiệt hơn, tương lai sướng khổ, nên khi anh hỏi:
 
-Tương lai của anh mờ mịt, chẳng có gì ngoài sự cơ cực mà anh đang có, sao em lại yêu anh? Em không sợ khổ sao?
Nàng hồn nhiên, vui vẻ đáp:
-Khi có hai người sự cơ cực sẽ được chia ra, đâu còn nhiều như anh phải chịu một mình, em không sợ khổ, chỉ sợ anh hết yêu em…
Anh vòng hai tay ôm nàng thật chặt, nàng áp mặt vào ngực anh, hạnh phúc len vào tâm hồn khi nàng nghe anh nói:
-Em là nguồn an ủi của anh, có em anh đủ sức đứng vững trong hoàn cảnh hiện tại này. Sao anh lại hết yêu em được.
 
Anh có tên trong danh sách những người đi xây dựng vùng kinh tế mới, anh ngồi im cúi mặt, không có ý kiến gì khi nghe đọc tên mình, anh là thành phần không thể nêu lý do gì để xin xét lại. Chỉ có nàng trào nước mắt, lẻn ra ngoài phòng họp khóc một mình. Viễn cảnh anh đơn độc nơi heo hút vùng sâu không có thân nhân như những gia đình có đông lao động khác làm nàng không chịu nổi. Vất vả, thiếu thốn là việc tất nhiên. Đối với người dân thành phố lúc ấy, đi kinh tế mới chẳng khác nào bị đi đày. Nàng còn đau xót hơn khi nghĩ đến sự cách trở giữa hai người.
 
Căn nhà của anh phải tháo dỡ những gì có thể mang theo để dựng lại nơi ở mới. Những chiếc xe vận tải được đưa đến để chuyển vật dụng và người. Tiếng reo hò, đồng ca để cổ vũ tinh thần của đoàn thanh niên ở địa phương được cử theo làm công tác, giúp những gia đình đi kinh tế mới dựng nhà. Nàng sững im khi đoàn xe lăn bánh, biết rằng từ đây là thương nhớ, cách xa…
 
Anh đi rồi, một ngày đối với nàng dài như không thể hết, nàng viết nhật ký hàng đêm với bao nhiêu lời yêu thương cho anh. Những bài thơ chan chứa nỗi buồn mà vẫn không diễn tả hết lòng mình. Anh không biết! Vì nàng không gởi được cho anh. Cứ mỗi lần hình dung anh đang phơi mình ngoài nắng cháy cuốc xới đất hoang, lòng nàng lại nhói lên, đau xót.
 
Sau nhiều ngày chờ đợi, nàng cũng được gặp lại anh, khi nắng chiều đã vút  lên hàng hoàng điệp trước ngõ, ngỡ như anh từ một giấc mơ nào bước ra, một nhân dáng dãi dầu nắng gió, gầy guộc rám nắng. Nàng khóc, vì mừng và vì thương anh. Nhìn anh tiều tụy nàng hiểu ngay anh vất vả như thế nào dù anh không nói ra. Anh là người không hay than vãn về hoàn cảnh. Lần đầu tiên nàng nấu cho anh một bữa cơm, hạnh phúc vì được chính tay chăm sóc người mình yêu thương, nàng sung sướng khi nhìn anh có vẻ ngon miệng với bữa cơm đạm bạc của nàng. Anh nói:
 
-Em biết không? Ở trong ấy hôm nào được ăn nước mắm anh tưởng như được ăn… đám giỗ vậy.
Nàng sửng sốt:
-Nước mắm mà cũng thiếu sao?
-Muối có khi cũng thiếu. Trồng trọt đã có thu hoạch được gì đâu. Những nhà khác còn có thân nhân ngoài này tiếp tế, còn anh…
 
Hai người lặng im nhìn nhau, anh cũng hiểu nàng không có cách gì giúp được cho anh. Nàng còn có gia đình cha mẹ, một bầy em đông còn nhỏ dại…
 
 
Hoàng hôn đến rất nhanh, anh không thể ở lại lâu hơn, những điều cần thiết cũng chưa kịp nói hết với nhau. Anh cho nàng biết anh xin phép với lý do về để mua một vài vật dụng cần thiết, nhưng thật ra anh có ý định trốn về miền Tây, nơi có người em gái của anh theo chồng về sống ở đó, anh cần sự giúp đỡ.
 
So với anh, nàng còn quá thiếu hiểu biết để có thể cho anh một lời khuyên, cũng không thể ngăn cản anh thực hiện điều gì anh muốn. Nàng chỉ nói được với anh rằng nàng có linh cảm nếu anh đi lần này thì nàng có thể sẽ mất anh. Trước khi đi, anh để lại cho nàng một câu nói giống như một lời nguyền:
 
-Nếu còn sống, nhất định anh sẽ về với em!
 
Rồi anh đi…
Ngày tháng tiếp nối tháng ngày, nàng không nhận được một tin gì của anh. Mới đầu nàng còn tự an ủi rằng có thể anh sợ nàng gặp phiền phức vì quan hệ với anh, một người đi khỏi địa phương không được sự cho phép của chính quyền, anh không muốn nàng gặp phiền phức vì lúc ấy gởi thư qua bưu điện là cách liên lạc duy nhất nên anh chưa gởi thư về. Nhưng sự đợi chờ vô vọng không cho nàng nghĩ như thế lâu hơn. Anh đủ thông minh để nghĩ ra một cách nào đó để gởi tin về cho nàng, nếu anh muốn. Miền Tây! Nơi đó đâu phải là chân trời góc biển…
 
Nàng không còn hy vọng, mong gì gặp lại anh nữa. tình yêu đó dù không chết trong lòng nàng nhưng nó cũng phải chìm lặn xuống nơi sâu nhất trong tâm hồn. Trước khi ổn định được lòng mình, nàng đã đau khổ dày vò, tuổi đôi mươi của nàng không còn một chút mơ mộng gì về tình yêu nữa. Nàng hay khóc thầm, âu lo hơn là hờn giận khi nghĩ đến anh. Nàng cầu mong anh chân cứng đá mềm, vượt qua được những khó khăn mà chắc chắn anh phải gặp. Nàng cũng mong vết thương trong tim nàng mau lành lại, đừng khắc khoải. Hãy trôi đi, xuôi về chốn mịt mờ những nỗi buồn không biết nói cùng ai nên nàng thường viết vào những chiếc lá thả xuống dòng sông trong những buổi chiều nghiêng bóng. Ngủ yên nhé, tình yêu…
 
Nàng lên thành phố làm việc như  những người trẻ tuổi khác. Kỷ niệm về anh ở lại nơi quê nhà. Nàng đoán rằng anh đã có gia đình êm ấm và hẳn là anh đã quên nàng như quên một làn hương thoáng qua đâu đó.
 
Hơn hai mươi năm lặng lẽ trôi qua. Nàng có thêm nhiều bạn mới, những cuộc gặp gỡ mới và tình yêu cũng đến, rồi cũng có rất nhiều lý do để chia tay. Trong tâm hồn nàng dường như có một khoảng trống không gì có thể lấp đầy. Nàng chợt tin vào số mệnh, có lẽ khi nàng được sinh ra đời, ông tơ đã quên buộc cho nàng một sợi chỉ hồng nên mới khiến xui những người đàn ông đến với nàng đều có những điểm nào đó nàng thấy không phù hợp với mình để rồi phải chia tay, mà đã không hợp nên nàng nghĩ thà sống một mình lại hơn!
 
Những mùa xuân đến rồi đi, nàng không buồn không vui, không chờ đợi một điều gì mới mẻ đến với mình, nhưng việc gì đến phải đến. nàng tình cờ gặp lại một người bạn, là đồng hương của nàng và cả anh, từ Paris trở về thăm nhà. Những gì về anh như một bí ẩn đối với nàng lúc đó mới được hé mở.
 
Khi xưa không phải anh về với người em gái ở miền Tây. Thật ra anh có một số bạn bè tổ chức vượt biên và họ muốn anh cùng đi, anh không còn lựa chọn nào khác, đó là cách tốt nhất để anh thoát khỏi sự khốn khổ mà anh không tin mình đủ sức chịu đựng đến cùng. Anh không phụ tình yêu của nàng, nhưng khi nhà nước Việt Nam còn xem những người vượt biên là phản quốc thì anh không thể liên lạc với nàng. Đến khi chính sách có phần thông thoáng hơn,Việt Nam mở rộng ban giao với nhiều nước trên thế giới, anh vội  viết thư về cho nàng, đôi lần như thế nhưng không hề nhận được hồi âm, anh cũng nghĩ nàng đã có gia đình. Và anh lấy vợ, sinh con, nhưng cuộc hôn nhân đó không bền lâu, anh lại sống một mình, đơn độc như ngày bước chân lên đất khách. Sau ngần ấy năm chưa một lần anh trở về quê hương, vì nơi đó anh không còn ai thân thích, có chăng là nàng! Nhưng anh cũng không biết nàng hiện ra sao? Ở đâu? Hơn hai mươi năm là khoảng thời gian đủ làm cho nàng lãng quên, hơn nữa ngày xưa anh đã làm tổn thương lòng tin của nàng, chắc gì nàng còn nhớ đến anh. Anh không biết rằng nàng có trái tim nhân hậu, nàng hay đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để cảm thông, chia sẻ. Nàng ít hờn giận ai quá lâu, thì với anh dù tình yêu xưa đã theo anh vuột khỏi tầm tay, nhưng ngẫm lại nàng chưa hề oán giận anh, thì nay hiểu rõ sự thật rồi, nàng lại  thấy thương cảm cho anh. Khi gia đình tan vỡ, nàng cho rằng dù bất cứ lý do gì, lỗi của ai đều đáng tiếc. Người chồng hay người vợ đều bị tổn thương, mất mát như nhau, đều buồn như nhau. Chắc chắn không ai mong điều tan vỡ đến với mình. Vậy mà cuộc đời của anh sao gặp những điều như vậy…
 
Nàng cho người bạn số điện thoại và địa chỉ E-mail của nàng để chuyển đến  anh, nàng nghĩ giữa nàng và anh ít ra cũng còn một tình bạn để thăm hỏi nhau. Anh vui mừng khi biết tin về nàng qua người bạn và nàng cũng vui không kém khi nghe giọng nói của anh từ nửa vòng trái đất gọi về. Tình yêu của hai người đến lúc được đánh thức bởi số phận, mối tình đã ngủ yên trong lòng nhau hơn hai mươi năm chợt choàng dậy, khi mái tóc xanh xưa của cả hai đã có nhiều sợi bạc, nhưng tình yêu không có tuổi. Họ yêu nhau hơn, như bao ngày dồn nén để bùng lên mạnh mẽ. Họ thấy cuộc sống đầy ý nghĩa và mục đích để vươn tới. anh hay nói:
 
-Nếu ngày xưa anh mang được em theo thì con của mình đã lớn rồi em nhỉ? Số mệnh đã buộc mình với nhau rồi nên dù có cách trở thế nào thì cuối cùng mình cũng sẽ thuộc về nhau. Mình sẽ sống cho cả hai mươi năm qua nữa em nhé.
Nàng nói:
-Anh phải bù cho em tất cả những gì trong suốt thời gian mình xa nhau.
Anh nói:
-Dĩ nhiên rồi, em yêu!
 
Anh cho nàng một niềm hạnh phúc vô biên dù chưa thể gặp nhau, nàng luôn cảm thấy có anh bên cạnh. Sự cô đơn không còn vây phủ quanh nàng trong căn nhà quạnh quẽ. Một mái ấm gia đình được anh vẽ lên mỗi ngày một rõ ràng. Nhưng đến hôm nay anh cho nàng một sự bẽ bàng khi báo tin anh sắp sang Mỹ với gia đình người bạn để cùng đón tết cổ truyền để nhớ quê hương! Nàng muốn hỏi anh xem người bạn đó là đàn ông hay phụ nữ, nhưng nàng sợ nếu anh trả lời là phụ nữ thì nàng sẽ ứng xử ra sao?Vì thế nàng im lặng không tỏ được thắc mắc của mình. Hẳn anh không hiểu được tâm trạng của nàng nên anh cứ vui vẻ nói cười cho đến khi tắt máy.
 
Nàng nằm im, chơi vơi hụt hẫng như đang rơi giữa lưng chừng không gian đặc quách sương mù. Anh không đến trong giấc mơ buồn như tiếng thở dài của nàng đêm nay.
 
O0O
 
Không khí của những ngày cận tết bao giờ cũng rộn ràng, hối hả nao nức. Các siêu thị,  hàng chợ đông nghẹt người đi mua sắm. Nàng hoà vào dòng người đó để đẩy lui cảm giác lạc lỏng của mình. Từ lâu rồi nàng không có khái niệm gì về một cuộc vui. Ngày lễ, tết chỉ là dịp để nàng có thể nghỉ ngơi cho lại sức sau những ngày làm việc chứ không phải để vui chơi. Nàng sống một mình, ít bạn bè, vì vậy nàng không quan tâm phải làm gì để có một cái tết đầy đủ, có ai đâu để xum họp cùng nàng, nhưng sáng nay nàng chợt muốn ra đường, muốn đi đâu đó, nàng không chịu nổi sự im lặng trong căn nhà dù đã rất quen như thế. Nàng trang điểm khuôn mặt mình thật kỹ, chiếc váy màu đen hở cổ tôn làn da trắng, khiến nàng trở nên thanh thoát dịu dàng, và đôi mắt buồn thiếu một tia nắng lấp lánh. Nàng đến nhà một người bạn gái thân thiết từ thời thiếu nữ, muốn rủ bạn cùng đi mua sắm, bỗng nhiên nàng muốn có một cái tết như tất cả mọi người, dù rằng nàng vẫn sẽ đón giao thừa một mình, bao nhiêu năm rồi như thế, bận lòng chi cho buồn thêm, nàng tự nhắc mình trước khi  rời khỏi nhà.
 
Nhưng khi đến nhà bạn thì nàng thấy cô bạn và chồng, con đang lên chương trình vui chơi trong mấy ngày xuân, họ quay quần bên nhau vui vẻ, nàng không muốn phá đi cái không gian riêng biệt hạnh phúc đó nên lẳng lặng rút lui. Nàng vào một quán café vắng khách, ngắm nhìn đường phố dập dìu người, xe qua lại. Chiếc loa ở góc quán phát ra một bài hát quen làm nàng chú ý “Em sẽ là dòng sông để anh là biển rộng. Em sẽ là gió lộng để anh là mây bay…” nàng mỉm cười nghĩ tình yêu thường làm con người trở nên rộng lượng và cao thượng như thế, cũng như nàng, sao nàng không thấy giận anh? Chỉ buồn, vì đó là tâm trạng khó tránh được trong lúc này.
 
 Đã bốn ngày anh không gọi cho nàng, chiếc điện thoại trở thành một vật thừa nàng cất vào tủ không thèm mang theo như chính nó là nguyên nhân khiến nàng buồn. Nàng cũng không check mail, vì nghĩ anh đã sang với người bạn và họ đang vui chơi, chắc gì anh có thời gian mà gõ thư cho nàng. Rời khỏi quán café, nàng đi mua sắm các thứ như dự định. Quá trưa mới trở về, taxi dừng lại trước hiên nhà, người tài xế xách giúp nàng những chiếc túi đựng hàng vào đặt trước cửa, nàng đang loay hoay mở khoá thì một cánh tay từ phía sau chồm qua vai cầm lấy chiếc chìa khoá trên tay nàng:
 
-Đưa đây anh mở cho.
 
Nàng giật mình quay đầu lại nhìn. Khuôn mặt rất đỗi quen thuộc đến độ nàng có thể nhớ từng nét của người trong tấm ảnh mà nàng đặt ở bàn làm việc đang đứng đây, sau lưng nàng, rất gần đến độ nàng có thể nghe rõ tiếng thở nhè nhẹ của anh:
 
-Anh xuống máy bay và về thẳng đây, thấy đóng cửa cứ sợ nhầm địa chỉ, anh phải hỏi thăm hàng xóm, anh ngồi ở quán nước bên kia đường chờ em đã mấy giờ rồi, nếu em không về chắc anh phải quay lại…phi trường!
 
Giọng anh vẫn đùa cợt, nàng chẳng còn nghe anh nói gì nữa, cử chỉ của nàng cuống quít và nàng kêu lên một cách vô thức “Trời ơi! Trời ơi!...”.
 
Anh phải tự đẩy hành lý của anh và xách những túi hàng  hoá của nàng vào nhà. Nàng vẫn như người còn trong cơn mơ hoặc là đang bay bổng. Anh ôm ghì nàng vào người anh bằng cả hai cánh tay:
-Sờ vào người anh xem có phải là thật không? Anh đã về với em rồi. Từ nay chúng mình không bao giờ xa nhau nữa em nhé…
 
Nước mắt của nàng lúc ấy mới trào ra, anh nói:
-…Em đang thắc mắc sao anh nói sang với người bạn mà lại có mặt ở đây phải không? Anh nói thế vì muốn cho em có một niềm vui bất ngờ. Em có nhớ anh nói anh sẽ cho em một món quà đặc biệt và…nặng lắm, nhìn anh xem (anh lùi lại, dang hai cánh tay ra, nghiêng đầu nhìn nàng) anh nặng đến bảy chục ký đó nhé …
 
Nàng bật cười, hai nắm tay đấm nhẹ vào ngực anh:
-Anh xấu lắm, em ghét anh…
 
Dường như thế gian này nàng là người hạnh phúc nhất, và anh cũng thế. Nàng biết rằng con đường đi đến mùa xuân của đời nàng nếu không có anh, nàng sẽ không bao giờ có thể bắt đầu.
  
Hồ Thụy Mỹ Hạnh