BA GIAI - TÚ XUẤT
Lại chuyện Tú Xuất: Chọc con ông Tổng đốc
Chọc con ông Tổng đốc

Ông tổng đốc nọ có cô con gái, một bữa cô kia kia ngồi võng đi dạo phố. Tú Xuất đang ngồi chơi với anh em trong phố. Mọi người đố Tú Xuất có dám ra chọc ghẹo cô ấy không. Tú Xuất liền chạy đến gần cô gái, hướng về cô ta, con mắt thì nheo nheo, tay ngoắc ngoắc, làm cô ta xấu hổ, sượng sùng. Công ta về liền thưa với cha, nói có người ở ngoài phố chọc xấu hổ, tức phát khóc lên. Quan cho sai bắt Tú Xuất để trị tội.
 
Giành mền ông huyện

Một hôm Tú Xuất đi lỡ đường trọ nhà quán. Có một ông quan huyện đâu cũng vô ngủ. Hai người làm quen với nhau và trò chuyện. Tú Xuất lừa khi ông huyện đi ra ngoài bèn làm dấu nơi góc mền để xỏ ông huyện. Nằm kề nhau, đêm khuya Tú Xuất lại giả đò ngủ mê, giựt mền ông huyện đắp.

Ông huyện tưởng cơn mê ngủ cũng để cho đắp. Sáng ông huyện dậy sớm ra đi kêu Tú Xuất dậy. Anh ta đáp: "Quan huyện ngài có gấp ngài đi trước đi, tôi thong thả vậy" rồi nhắm mắt ngủ lại. Ông huyện nói: "Không thì trả cái mền cho trẻ nó bỏ vô xiểng cho rồi đặng có đi sớm chứ" Tú Xuất đáp: "Ủa, ngài làm quan mà ngài nói cái mới lạ cho chớ, nầy! Mền của tôi đang đắp sờ sờ, ngài nói ngài đòi, thật ngài làm bỉ mặt tôi quá. Mền tôi có dấu của tôi đây rõ ràng...". Cãi không lại miệng, ông huyện nhịn thua bỏ đi.

Tú Xuất bắt nữ tu

Tú Xuất là người lanh lợi, nói xuôi cũng được, nói ngược cũng xong. Khi ấy có nhà nữ tu có tiếng, trong nhà có một người con gái nết na, xinh đẹp, mọi người ai ai cũng biết. Anh em bạn bè biết tán nàng ấy thì khó lắm, không ai tán được, một bữa mới đố Tú Suất làm sao mà nhận mà bắt nàng ấy ra cho được. Tú Suất liền tính kế.Tập hợp trẻ hầu hạ, đứa kêu bằng chú, đứa kêu bằng bác, đứa kêu bằng cậu, đứa kêu bằng dượng, sắp đặt tử tế. Tú Suất mới viết thư cho người đem vào thưa với bà sư cô coi nhà nữ tu ấy, mà xin bà ấy cho mình đón vợ về, rằng nàng ấy tên là ấy, thật là vợ mình, vì giận hờn nhau mà bỏ mà lánh mình đi tu thôi. Một mặt xin với bà sư cô, mặt khác lại đi thưa với làng sở tại. Làng đòi bà sư cô bắt đem nàng ấy ra đình làng mà tra hỏi cho ra việc.

Ở trong chùa kéo nhau ra nhà làng, các đứa hầu Tú Xuất liền chạy theo nữ tu, đứa kêu bác, đứa kêu thím, đứa kêu mợ, đứa kêu dì, gào khóc cật lực rằng: 
- Sao cô bỏ... (chú, bác, cậu, dượng) mà đi tu cho đành!

Làng hỏi, nàng thưa một hai không có chồng, không biết Tú Xuất là ai bao giờ...

Làng bắt lí rằng:

- Sao trẻ năm bảy đứa em cháu nó khóc nó kêu nó nhìn mỗi cô... Sao nó không nhìn các cô khác?

Nên làng bắt bà sư cô giao lại cho Tú Xuất đem vợ về.

Nữ tu ấy giãy giụa khóc lóc mà phải vâng phép làng mà về theo Tú Suất, không chối cãi gì được.


Tú Xuất lật váy bà quan.

Tú Xuất là tay có nhiều mưu mẹo. Bữa kia, bà tổng đóc đi ngang qua trước phố, trời thì mưa lâm râm. Chúng bạn đố nhau, ai dám ra làm thế nào mà lật váy bà quan lớn chơi.

Anh ta nhận cược, lăng xăng trong phố bước ra, giả đò trật chân bùn văng lên váy bà ấy. Lật đật chạy lại, miệng nói: "Trăm lạy bà, con xin lỗi", tay cầm khăn vén quách cái váy lên làm bộ chùi lia, ban đầu còn thấp thấp, sau càng lên cao. Bà quan mắc cỡ lấy tay đẩy xuống, nói răng: "Chả hề chi".