Cao Tần và những tháng ngày lưu vong
     Nguyễn Phục, Nguyễn Quang Huy
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Chúng ta nghe bàn về tình yêu trong thơ và nhạc, thật là nhiều. Bởi vì tình yêu vốn là một đề tài muôn thuở . Hôm nay ,hãy thử đến với thân phận con người, về những ngày tháng bềnh bồng trên đất lạ.  Vâng, những tháng ngày lưu vong của một người lính cũ ! Xin thưa, không kém xót xa đâu.
Người lính cũ, cởi bộ đồ trận, nhưng vẫn giữ trong mình đâu đó một tấm ảnh, một thẻ bài, một căn cước quân nhân. Hay họ giữ trong chính trái tim họ, những ngày ở lính !
  
Trong ví ta , này chứng chỉ tại ngũ
Mất nước rồi , còn hiệu lực nơi đâu
Chiều lưu lạc, chợt thương tờ giấy cũ
Tái tê người rồi gia hạn nơi đâu ?
 
Thưa các bạn, đọc đến đây thật xót xa. Vì tôi cũng là một người lính. Chiều lưu lạc, chợt thương tờ giấy cũ. Tờ giấy tự thân nó, vốn không có hồn. Nhưng chúng ta thương quá những ngày mặc đồ trận. Thương quá những ngày đóng quân, trên những ngọn đồi nắng cháy. 
Thời đi lính thì còn trẻ quá
 
Trong ví ta , này một căn cước
Hình chụp ngay đơ rất mực cù lần
 
Có ai đang đọc những lời này, mà còn giữ trong mình một tấm ảnh mặc đồ lính, giờ đã ố vàng. Hay tấm thẻ bài đã từng đeo trên cổ , suốt trong những tháng ngày thanh xuân không ?
Nếu có, mới thấm những lời thơ của CAO TẦN
 
Hai mươi tuổi ta đi làm chiến sĩ
Bước giầy đinh lạng quạng một đời trai
Vừa đánh giặc vừa lừng khừng triết lý
Nhưng thằng này yêu nước chẳng thua ai
 
Vâng , người lính trẻ Cao Tần chính là nhà văn Lê Tất Điều, sinh năm 1942 tại Hà Đông. Di cư vào Nam năm 1954. Là SQQLVNCH, hiện định cư tại San Diego
Lưu vong sang Mỹ, ông mới bắt đầu làm thơ. Những trăn trở của cuộc sống, những thao thức về một quê hương tù đầy. Cũng như bao nhiêu người khác, muốn làm một điều gì đó
 
Sàn gác trọ những tâm hồn bão nổi
Những hào hùng uất hận gởi lên nhau
Kẻ thức tỉnh ngu ngơ nhìn nắng mới
Ta làm gì cho hết nửa đời sau
 
Ta làm gì cho hết nửa đời sau. Đó là tâm trạng của bao người, bỏ quê hương ra đi. Nhất là những người lính cũ. 
Đời sống ở xứ người thì ai cũng phải đi làm việc. Kể cả những công việc tay chân .
 
Mai mốt anh về, có thằng túm hỏi
Mày qua bên Mỹ học được củ gì? 
Muốn biết tài nhau đưa ông cái chổi
Nói mày hay , ông thượng đẳng cu li
 
Ngày đi làm, chiều trở về bỗng nhớ quê hương, nhớ những ngày ở lính.  Rồi ngậm ngùi nhìn lại tờ giấy cũ:
 
Nhìn hình chim in trên tờ chứng chỉ
Chợt nhớ câu thơ gẫy cánh đại bàng
Ngàn lẫm liệt tan trong chiều rã ngũ
Muôn anh hùng phút chốc hoá lang thang.
 
Ôi quê hương, sao ta nhớ quá. Ừ hãy gởi cho anh những tháng ngày cũ. Gởi cho anh rất nhiều thứ anh cần.
 
Và gửi cho anh một tờ giấy trắng
Thấm nước trời quê, qua mái dột đêm mưa
Để anh đọc mênh mông đời lạnh vắng
Em tiếc thương hoài ấm áp gối chăn xưa
 
Gậm nhấm nỗi đắng cay của kẻ mất nước. Nhưng không hận thù tàn độc. Mà lúc nào lời thơ cũng bao dung. Ừ, ước gì được đổi đời lần nữa. Hãy nghe, nếu cứu được quê hương. Cao Tần sẽ làm gì? 
 
Nếu mai mốt bỗng đổi đời phen nữa
Ông anh hùng, ông cứu được quê hương
Ông sẽ mở ra nghìn lò cải tạo
Lùa cả nước vào học tập yêu thương
 
Khi nghe nói nghìn lò cải tạo, thật là rợn người. Nhưng không, lò cải tạo này không phải để trả thù, để hành hạ. Mà lùa cả nước vào để học tập yêu thương.
 
Cuộc chiến cũ sẽ coi là tiền kiếp
Phản động gì cũng chỉ sống trăm năm
Bồ bịch hết không đứa nào là ngụy
Thắng vinh quang mà bại cũng anh hùng
 
Người quốc gia là vậy đó, đầy nhân tính. Cuộc chiến cũ chỉ là quá khứ. Nếu có cuộc đổi đời lần nữa ?
Thời gian và những ước mơ chưa đạt, làm con người chợt mệt mỏi. Có những ước mơ nghe rất buồn. Trong bài thơ chuyện thần tiên
 
Có bà tiên hiền hỏi chàng lưu lạc
Con ước mơ chi cuối cuộc đời này
Ta ước khi không bừng tỉnh giấc
Thấy bình minh muộn nắng đầy hiên
Một khung cửa sổ trời xanh ngắt
Đầu sân xao xác tiếng chim buồn
 
Một bà tiên hiện đến, cho chàng lưu lạc một điều ước. Mà chỉ ước mơ muộn phiền và buồn như thế sao?
Đó là thế giới của một nghệ sĩ, thế giới của tuổi đã nhận được đầy ắp, những mưa nắng đất trời rồi. 
 
Hãy nghe bài thơ gởi cho Xuân Tiên, khi người bạn nằm xuống:
 
Đốt thế giới văn chương hào sảng ấy
Gửi cho ông làm bạn cõi thiên đường
Tôi chỉ giữ bên mình thanh kiếm gẫy
Lên núi ngồi vạch đất cứu quê hương. 
 
Buồn cho người bạn nằm xuống, hay buồn cho chính mình. Nỗi bơ vơ với thời gian, với tuổi đã nhiều rồi. Mà bao nhiêu ước mơ chưa làm được. Nhà thơ Cao Tần vẫn lang thang, vẫn nghêu ngao với những bài ca cũ, bài hát kỷ niệm ngày nào. Ngoảnh lại đã 40 năm, vâng 40 năm rồi.
 
Giang hồ một túi bài ca cũ
Hát nhảm cho qua nốt tuổi già
Qua những bình minh còn ngái ngủ
Còn như chưa lạc mất quê ta!
 
Mọi người rồi cũng có những chiều buồn, những chiều bơ vơ, chiều một minh lạc loài đâu đó, trên phố người! Hãy đọc lại 4 câu thơ:
 
Trong ví ta này chứng chỉ tại ngũ
Mất nước rồi còn hiệu lực nơi đâu
Chiều lưu lạc chợt thương tờ giấy cũ
Tái tê người rồi gia hạn nơi đâu.
 
Nguyễn Phục nguyễn quang Huy
( Tháng 9 năm 2015 )